Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

Bóng mây hạnh phúc nhạt nhòa

  • Thiên đàng hay địa ngục ta mãi tìm nhau


    Trong ký ức anh thấy lại biển xanh
    Chúng mình lanh quanh trên đường Trần Phú
    Trời về khuya,nhiều ngọn đèn đã ngủ
    Sương xuống nhiều đường xá vắng lạnh tanh
    Lòng bồn chồn hai đứa mặt tái xanh
    Tên khách sạn sao chẳng ai chịu nhớ?
    Em cằn nhằn còn anh thì ấm ớ
    Ai ngờ đường tình ta đến lối quanh
    Trên nền trời sao vẫn sáng điểm canh
    Mình lọt thỏm giữa hai bờ núi biển
    Tiếng sóng thì thầm như lời đưa tiễn
    Chuyến du hành đêm cuối mình bên nhau
    Trận mưa hôn ngày ấy vẫn ngạt ngào
    Như những lần mình cuồng say ân ái
    Tình nghĩa em suốt đời anh nhớ mãi
    Nên chưa bao giờ vơi được nỗi đau
    Xác hồn mình vĩnh cửu nằm trong nhau
    Như trái tim khó tách rời khỏi máu
    Anh tin chắc cuối con đường ngộ đạo
    Địa ngục thiên đường ta vẫn kiếm nhau...
    HIỀN NHÂN

  • nguyên hiên nhân

    July 11th 2010, 3:41 am
  • Thôi Em đừng nói ghét tôi!

    Nếu Em đừng nói ghét tôi
    Thì Em Không phải lẽ loi khi buồn?
    Tôi giờ quen chuyện bán buôn
    Làm sao đóng được vỡ tuồng em trao?
    Quân Vương trẻ tuổi tài cao,
    Bế Em hoàng hậu đi vào cỏi thiêng?
    Thôi em giấc mộng hảo huyền,
    Thực tế cơm áo gạo tiền trước đi
    Công danh tôi chẳng đạt gì
    Nhưng đâu phải kẻ tình si dại khờ?
    Hôm nay trò chuyện vẩn vơ
    Lần sau gặp lại chắc chờ...trăm năm?
    Chim trời cá nước bặt tăm,
    Không duyên chồng vợ Ai cầm trái tim?
    Thôi em đừng nói gì thêm,
    Hãy vui với giấc mộng êm...vô thường
    Chúc em tìm thấy thiên đường,
    Nấc thang địa ngục bình thường tôi đi,
    Ghét tôi sao lại sầu bi?
    Hãy cười vui tiễn người đi qua đời?

  • nguyên hiên nhân

    July 12th 2010, 11:45 pm
  • Điệp khúc xuân nồng ngày ta yêu nhau


    Bâng khuâng anh ngồi đọc khúc xuân nồng
    Cõi ảo mà mình lại nhớ mong?
    Melbourne ngày trước còn gợn sóng
    Bắc Mỹ hôm nay em gởi bão lòng?

    Thơ của em là tiếng lòng trăn trở
    Thật thiết tha và chân thật như người
    Trên môi em vẫn xinh đẹp nụ cười
    Cố che dấu những nỗi sầu muôn thuở?

    Anh ngại ngần, ở cách xa em quá
    Dù con tim cảm nhận tiếng tơ đồng
    Mưa gió đã qua , nắng hồng rộn rã...
    Mùa xuân sắp về, thay thế mùa đông

    Hồn anh chìm trong cõi nhớ chơi vơi!
    Với một người mới tình cờ quen biết
    Từng thản nhiên trước vườn hoa mắt biếc
    Chẳng lẽ nhớ nhung kẻ cuối chân trời?

    Đó có phải là tình không biên giới?
    Như lời bài thơ xướng họa hôm nao?
    Níu tay nghìn trùng đuổi bắt ánh sao?
    Vì tưởng mình trên cao đỉnh mây khói?

    Đừng trách anh sao sớm có dấu hỏi
    Dù trong tim đã xác nhận một điều
    Không gian kia không cách trở bao nhiêu
    Chúng mình vẫn hòa chung nhau giai điệu

    Em cũng như mọi phụ nữ đang yêu
    Cũng biết hờn ghen, nhớ nhung , tức tối
    Nhưng chúng mình làm chuyện giống nhau thôi
    Đáp lời yêu thương trăm nơi trăm kiểu

    Em thừa biết anh không phải hèn yếu
    Chưa bao giờ đi khất thực tình yêu
    Vẫn đùa vui trước nắng sớm mưa chiều
    Mặc kẻ tiểu nhân dèm pha chế diễu

    Người tốt chung quanh anh đã quá nhiều
    Cũng dập dìu tài tử với giai nhân
    Tình yêu anh sau trước vẫn dành
    Người ấy là ai rồi em sẽ hiểu

    Xưa chàng Tú Uyên chỉ mới thấy tranh
    Đã vội ôm tranh tương tư người ảo
    Anh và em dẫu sao cũng người thật
    Sống gần nhau chung một góc địa cầu

    Anh quá quen rồi cảm giác cách xa
    Hoặc người quen bổng trở nên xa lạ
    Chân đứng vững giữa dòng đời nghiêng ngã
    Đủ mềm lòng trước khúc hát tình xa

    Thơ đã dẫn anh vào đến mê cung
    Vườn địa đàng đã đơm hoa kết trái
    Tình cõi ảo! nhưng xin em ân sũng
    Cùng với anh đi đến chốn tận cùng

    Hãy để trái tim ngỏ lời muốn nói
    Bắc Mỹ - Việt Nam đâu có xa xôi
    Khúc xuân nồng sưởi ấm hồn đơn côi
    Cõi đi về sẽ sớm chung một lối?



    kimle03:03 26-01-2010

    Khúc xuân nồng làm tim em sưởi ấm
    Bởi lời thơ em chan chứa bấy lâu
    Gởi về anh như một mối tình đầu
    Dẫu mộng ảo nhưng tình là rất thật

    Ngày tháng dài cho em niềm u uất
    Như mây trời trôi tím cả hoàng hôn
    Lời thơ anh rực cháy cả tâm hồn
    Em có lạnh cũng thấy lòng ấm mãi...

    Trời bên em dù đêm dài, ngày ngắn
    Cũng không làm cách trở vần thơ yêu
    Đại dương xa anh đã nối bờ yêu
    Lời thơ tỏ làm nhịp cầu đưa lối

    Duyên tri kỷ cùng anh nhiều đêm tối
    Cũng rạng ngời như trăng tựa đêm rằm
    Lời thơ trao xao xuyến gối đầu nằm
    Đêm mơ thấy mộng về bên khung cửa

    Cũng như anh , em quen rồi khoảng cách
    Xa hay gần không thể cản tình thơ
    Nỗi nhớ nhung cứ tràn ngập vô bờ
    Như con sóng vỗ về bờ cát nhỏ

    Xuân đã về trên đường về xóm nhỏ
    Anh có chờ em đón gió mùa xuân?
    Lời tình nào ta đã hứa trao thân?
    Anh hãy nhớ! đợi em về trên phố

    Dù xuân này em không về qua ngõ
    Nhưng tình này em gởi gió về anh
    Gió xuân mang về đấy những tin lành
    Làm ấm áp trái tim anh nỗi nhớ

    Mỗi vần thơ... mỗi ngày như thác đổ
    Xoáy vào lòng em thêm nỗi khát khao
    Ước mong sao thời gian hãy trôi mau
    Để em được ghé bến bờ thương nhớ...

  • nguyên hiên nhân

    July 14th 2010, 10:54 pm
  • Tình yêu của trăng và núi

    Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
    Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
    Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
    Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.

    Núi vững chải cao như người quân tử,
    Trăng yêu kiều tỏa áng sáng tương tư,
    Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
    Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.

    Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
    Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
    Mặc kệ người ta vương thói bướm hoa,
    Anh và em sống đến già như trăng núi.

  • nguyên hiên nhân

    July 16th 2010, 11:35 pm
  • Hạnh phúc lắm nếu đời con còn mẹ


    Con bây giờ ăn cao lương mỹ vị
    Vẫn nhớ thèm dỉa đậu bắp chấm tương
    Tô canh chua nấu tép rất bình thường
    Cá trê nướng còn vương mùi rơm khói
    Mẹ thường nấu những bửa cơm nóng hổi
    Mùi thơm ngạt ngào của gạo nàng hương
    Cơm nhà quê nhưng chan chứa tình thương
    Của bà mẹ cả đời quen bóng tối
    Tuổi còn nhỏ con phạm nhiều lầm lỗi
    Lớn khôn rồi tội lỗi nặng nề hơn
    Để mẹ già sống trong cảnh cô đơn
    Có tháng bận không về quê thăm hỏi
    Mẹ chờ đợi những bửa cơm bốc khói
    Giề cơm cháy vàng con vẫn khen ngon
    Con hư rồi ! vui cuộc sống vàng son
    Bên vợ đẹp xa dần hơi ấm mẹ
    Mẹ mất rồi cuộc đời con lạnh tẽ
    Thèm bửa cơm nghèo đậm vị quê hương
    Thắp nén hương lòng con mãi luyến thương
    Hạnh phúc lớn nếu đời con còn mẹ
    HIỀN NHÂN

  • nguyên hiên nhân

    July 18th 2010, 11:35 am
  • Bông hồng thương gởi tặng em

    Một bông hồng cho Người phụ nữ đảm đang
    Sống quên mình nuôi ba con vào đại học
    Xứ Úc Melbourne bôn ba cô độc
    vẫn rạng ngời đức hạnh Việt Nam

    Em chính là Người phụ nữ trong mơ
    Một đoá Hồng Nhung dịu dàng sắc thắm
    Dù hai đứa ở cách xa ngàn dặm
    nhưng nợ duyên vẫn đến lặng thầm....

    Em nói sẽ bay về Việt Nam ngay
    Vì chuyện ấy đối với em không khó?
    Nhưng gặp Em đâu phải là chuyện nhỏ?
    Ôm nhớ thương Anh mong đợi từng ngày

    Em trỗi khúc nhạc lòng nhiều âm điệu
    Gieo hồn anh bao hạt giống tương tư
    ngụ ý của em làm anh chợt hiểu
    Rồi mềm lòng trong khúc hat tình xa

    Mình gởi vào nhau nổi niềm thiết tha,
    Từ cuộc sống có rất nhiều trăn trở,
    Lạ lùng thay hai mãnh đời dang dở,
    Bổng kết thân nhau khoãnh khắc tình cờ,

    Xin em giử dùm anh nghìn sợi nhớ
    Để đôi bờ hợp nhất chuyện thần tiên?
    Anh sẽ giử trong tim từng hơi thở
    Lúc cùng em đi vào cỏi thiêng liêng

  • nguyên hiên nhân

    July 20th 2010, 2:01 am
  • Khoảng cách hai nỗi lòng


    Chưa cưới đừng hòng động phòng?
    Mỹ nhân thành đạt goá chồng kênh kiêu
    Yêu Anh sao hỏng dám liều
    Hay vì ở Uc em nhiều chàng đeo?
    Ghet em miệng lưỡi dẻo queo,
    Thương con nên mới chèo queo một mình?
    Mến nhau vì nghĩa vì tình
    Cớ sao một chút niềm tin không tròn?
    Tháng năm chờ đợi mỏi mòn,
    Yêu không tính toán sao còn bít ngăn?
    Nếu nghĩ là chuyện gió trăng
    Thì thôi hai đứa đâu cần chờ nhau
    Cuộc đời đã đủ thương đau,
    Tại sao sớm buộc mình vào hôn nhân?
    Ký vào bản án chung thân
    Thì ta phải rỏ ngọn ngành tóc tơ
    Dù Úc là xứ trong mơ,
    Lạ người lạ cảnh trơ vơ cũng buồn
    Việt Nam mới chính cội nguồn
    Giàu nghèo sướng khổ ta cùng xớt chia

  • nguyên hiên nhân

    July 20th 2010, 1:25 pm
  • Khoản cách còn bao xa?


    Anh bình thường nhưng sống đời khinh bạt
    Đến với Em với khoản cách ...khó gần?
    Dù hai đứa nói chuyện rất là thân
    Nhưng quan điểm đôi khi hơi khúc mắc?
    Em kể anh nghe về bước đường lưu lạc
    Nói rất nhiều về nước Úc tuyệt vời
    Đoá Hồng Nhung gặp bao giông bảo trong đời
    càng rực rở và toả đầy hương sắc
    Còn Anh thì chưa bao giờ thành đạt
    Cứ nhởn nhơ với cơm áo gạo tiền
    Hồn lãng du mơ cảnh sống thần tiên
    Trong xã hội bon chen từng tấc đất
    Ta đến với nhau với lòng chân thật
    Và tin là cũng có chut nợ duyên
    Người cùng quê nhưng ly tán khác miền
    Hai tinh cầu vẫn có chung nhau cảnh ngộ
    Ta ngoãnh mặt trước phồn hoa cám dỗ
    Những lọc lừa gian trá của thế nhân
    Chỉ mơ ước một bến đổ an lành
    Hợp chung sức cùng lướt qua gian khổ
    Đừng e ngại trái tim đặt lầm chỗ
    Dù không gian là khoản cách nghìn trùng?
    Biệt ly rồi sẽ dẩn đến tao phùng
    Hạnh phúc nẫy mầm ...hoa lòng sẽ trỗ...

  • nguyên hiên nhân

    July 21st 2010, 11:19 am
  • Nghìn trùng xa cách ta đợi nhau

    Dù ngày tháng dài anh vẫn đợi em
    Cô gái Sóc trăng định cư xứ lạ,
    Sóng dậy trùng trùng thương em vất vả
    Trên net buồn ta gặp lúc nửa đêm.

    Xuân sắc một thời dù chưa tàn phai
    Tim lạnh giá em mơ về kỷ niệm
    Mộng chập trùng khi mái đầu sương điểm
    Hai tâm hồn vẫn say đắm thiết tha...

    Thời gian êm đềm lặng lẽ trôi qua
    Trăng non rồi cũng có lúc trăng già,
    Thiếu phụ vẫn mượt mà như con gái,
    Hẹn ngày ta hát trọn bản tình ca...

  • nguyên hiên nhân

    July 23rd 2010, 1:25 pm
  • Tình yêu không lãng mạn

    Thơ em viết cho tôi ngày 16
    Bằng dòng mực tím rất quen quen...
    Tôi ngỡ ngàng ? quá khứ đã gần quên,
    Nay lại thêm một chuyện tình lãng mạn?

    Ôi! tình ái nhiều khi sao quá chán
    Tôi nghi ngờ muôn lời lẽ thiết tha
    Mới yêu nhau thì ai cũng mặn mà
    Ai cũng nói--tôi người yêu duy nhất?

    Tôi sợ rồi tình yêu sẽ củ rích
    Em yêu tôi? ôi! lãng mạn vô cùng
    Em lãng mạn vô cùng em có biết?

    Tôi đọc kỷ những lời thơ em viết
    Rất buồn thương cho số phận của nhau
    Yêu làm chi? để khổ hạnh về sau?
    Tuổi chênh lệch làm sao tôi yêu được?

    Em biết không lòng người ai lấy thước
    Đo cho vừa? Sâu hun hút đâu đâu
    Yêu vội vàng sẽ thay đổi không bao lâu
    Đừng lãng mạn vội yêu rồi sẽ khổ?

    Xin em hãy làm một người em nhỏ
    Chuyện tình yêu đừng nhắc nữa em ơi
    Bài thơ nầy tôi xin phép được trả lời
    Mong em hiểu rỏ và đừng buồn tôi nhé?

    Hãy quên đi một người không còn trẻ
    Giá trị gì những lời lẽ vu vơ?
    Hmhiennhan hay HPhanhphuc chỉ có thơ
    Thơ phản ánh những mối tình dang dở..

  • nguyên hiên nhân

    July 24th 2010, 12:21 pm
  • Đôi bờ ta cách biệt nhau


    Gần một tháng anh chưa gặp được em
    Đối với anh ngày dài như vô tận
    Em theo gia đình đi Ha Waii nghĩ phép
    Lỡ mất rồi cuộc hẹn về Việt Nam

    Anh cô đơn vào Net lúc nửa đêm
    Trao đổi tin tức với vài bạn củ
    Nổi nhớ bổng vỡ oà như nước lũ
    Khi anh đọc lại những bài thơ TT

    Có thật là em trĩu nặng nổi buồn?
    Những lúc không được gặp anh trên Net?
    Em đi xuyên qua rất nhiều trang web
    Vào Vietfun chỉ chờ đợi Hiền nhân?

    Có chắc chúng mình gặp được duyên lành
    Em có chịu về Việt Nam sống mãi?
    Anh lo ngại bởi có nhiều cô gái
    Quen xứ người nên hạnh phúc tan nhanh..

  • nguyên hiên nhân

    July 25th 2010, 12:43 pm
  • Gởi em chút nắng Sài Gòn

    Đã yêu nhau thì phải rỏ lòng nhau,
    Dù hai đứa cách xa nhau nghìn dặm
    Hồng Nhung ơi! anh yêu em nhiều lắm,
    Gởi về em chút nắng ấm Sài gòn

    Đừng cười nhé sâu lắng tuổi hoàng hôn
    Trái tim anh vẫn nồng nàn lãng mạn,
    Chút lẫn khuất giữa đôi miền tối sáng,
    Ký thác vào em tất cả xác hồn.

    Trãi nghiệm đời đủ để biết dại khôn,
    Hạnh phúc không thể xây trên ảo tưởng
    Em chĩnh chu để tình ta đúng hướng
    Để bên nhau ta luôn có thiên đường...

  • nguyên hiên nhân

    July 27th 2010, 5:37 am
  • Chạnh lòng nhớ chuyện ngày xưa

    Ngày xưa nghèo khổ mà vui
    Bây giờ no đủ sao tui lại buồn?
    Ngày thì bận việc bán buôn
    Đêm thường vào Net trốn buồn vây quanh .
    Độc hành đi khắp đường trần
    Tình nhân ngày trước đã thành cố nhân?
    Hoài mộng hoài một hiền nhân
    Giấc mơ hạnh phúc càng gần càng xa
    Chúc mừng hạnh phúc người ta
    Tôi cười tôi hát sao mà lòng đau?
    Như Trăng sáng ở trên cao
    Cô đơn đứng giửa ngàn sao, tự tình


  • nguyên hiên nhân

    July 28th 2010, 1:12 pm
  • Khoản

    Khoảng trống chơi vơi

    Anh xin lỗi đã làm em thất vọng,
    Khơi động tình yêu một chút gió giông,
    Thiếu sự quyết đoán của người đàn ông
    Khi cứ lững lơ đợi chờ thụ động.

    Anh đã trãi qua sóng bão của lòng
    Khi đặt em bên Yến Loan Châu đốc
    Anh khó quên được tháng ngày vàng ngọc
    Nuối tiếc hoài nhánh trỗ cây sầu đông.

    Anh vẫn là người mắc nợ khi vay
    Nợ tình vay muốn quên sao nhớ mãi?
    Đã xếp quá khứ hướng về tương lai
    Nhưng Em còn ở ngoài vòng tay vói...

    Em trách anh yêu sao còn chờ đợi?
    Ôm tiếc thương để phí phạm tuổi đời
    Nhưng hồn em cũng thoáng chút chơi vơi
    Cũng lo lắng khi mở đường đi tới?

  • nguyên hiên nhân

    July 30th 2010, 5:04 am
  • Chút cảm nghĩ về ngày thương binh liệt sĩ


    Tôi kính phục những cái chết hiên ngang
    Để bảo vệ mãnh giang sơn tổ quốc
    Tổ tiên ta luôn kiên cường bất khuất
    Cả thời kỳ bị nô lệ ngoại bang
    Thế hệ chúng ta được sống vinh quang
    Có phụ rẫy công ơn người đã khuất?
    Sao dân tộc còn khó khăn chật vật
    Một ít công thần biến chất nghênh ngang?
    Tôi xót đau nhìn các nước lân bang
    Dân không khổ chuyện cơm ăn áo mặc
    Không cần khẩu hiệu kêu gào đường mật
    Công lý nghiêm minh thưởng phạt đường hoàng
    Đất nước nghèo xã hội thường bất an
    Chuyện xấu tốt cứ nhập nhằng khó hiểu
    Có những kẻ chỉ nhờ tài nhũng nhiễu
    Lươn lẹo lách lòn mà được thăng quan.
    Nhớ ngày xưa Đảng bộ rất gần dân
    Cán bộ chiến sĩ chan hòa tình cảm
    Vì Tổ quốc ai cũng xem nhẹ bản thân
    Có kẻ thù nào ta không quyết thắng?
    Nay phân hóa vì một đóng tiền vàng
    Dù hình thức vẫn gọi nhau đồng chí
    Nếu còn nhớ ngày thương binh liệt sĩ
    Hãy thật lòng sống vì nước vì dân
    Đã qua rồi những năm tháng gian nan
    Nhưng giặc đói nghèo còn đang phía trước
    Là người Việt Nam tôi luôn mơ ước
    Mọi gia đình đều no ấm, bình an

Thứ Hai, 6 tháng 12, 2010

Sài gòn em đã về bên anh

1/Nỗi lòng đa đoan

Em có biết anh buồn và hụt hẫng
Vẫn cố cười tìm lấy một niềm vui?
Chút tình người ta cũng nên sòng phẳng
Bước tới rồi thì đừng vội thoái lui

Đường tình thường có trăm nẻo ngược xuôi
Cõi ảo cũng chênh vênh nhiều hố thẳm
Em chắt chiu lại chút màu hồng thắm
Để cuối đời còn mãi nét xuân tươi

Xin đừng mang gió mưa và trắc ẩn
Xát muối tim anh hằn vết thương buồn
Nữa hồn đau còn nửa hồn lú lẩn
Bến yêu anh cũng vớ được cội nguồn

Chuyện ngày xưa hãy để nó qua luôn
Hoài niệm chi rồi mang thêm gánh nặng?
Một thoáng tiếc thương đa đoan trường hận
Nghèn nghẹn máu tim ôi! khối tình buồn...
hmhiennhan

TẠM BIỆT NHÉ

Hoạ lại bài Vĩnh biệt tình thơ của HN

Tạm biệt nhé!
Giấc chiêm bao lầm lỡ
Em đã mơ và đã mộng xa xôi
Với tay hái trái đời trên đỉnh núi
Để bây giờ em trượt ngã đơn côi

Để bây giờ trong góc tối mình tôi
Thắp ngọn nến đốt lòng câu từ giã
Em về thôi bởi hồn em đã ngã
Phút mong chờ em vật vã cơn đau

Em gọi anh như tiếng vọng rừng sâu
Gỏi theo gió không có câu vọng lại
Em nuốt nghẹn gượng cười trong tê tái
Lại dối mình như đã chắng giận ai

Em sợ cô đơn về buổi sớm mai
Nhà quạnh quẻ không tiếng ai chào hỏi
Em khờ khạo như núi cao vòi vọi
Ôm tình không mà mong mỏi thương yêu

Em nhớ anh đợi sáng đến trưa chiều
Mọi ngóc ngách em lục tìm từng phút
Em đau lắm khi thấy anh hạnh phúc
Bên nhà người anh mở nụ cười tươi

Em nhủ thầm ừ cũng chỉ thế thôi
Rồi lại khoác áo tang vào đêm vắng
Rồi âm thầm em vo từng trái đắng
Nuốt dỗi hờn trong sâu lắng đêm thâu

Tạm biệt nhé!
Để em còn đi tiếp
Về phiá chân trời chẳng có mộng mơ
Trong sỏi đá đôi chân hờ lỡ nhịp
Chút hương xưa còn lại thoáng ơ hờ./.
Nilan

2/Lời yêu khó nói

Trái tim phức tạp chứa nhiều uẩn khúc
Em rất chân tình chẳng dối phụ ai
Đọc thơ Kim Lê anh lại thở dài
Bàng bạc hồn anh biển trời cảm xúc

Cám ơn em từng cho anh nguồn hạnh phúc
Được họa thơ, được chia sẻ lời yêu
Chút tình nồng trong đêm lạnh cô liêu
Đủ sưởi ấm con tim mùa đông giá

Rồi chúng ta bổng trở nên xa lạ
Bởi lòng ghen hờn nông nỗi của anh
Lời thị phi ác ý cứ vây quanh
Làm mệt mỏi tay chèo trên biển lớn

Anh là người có cuộc sống trống trơn
Thích đơn giản như đời đang giỡn vậy
Có người nói trái tim anh bằng giấy
Bao phủ bên ngoài lớp lớp nước sơn?

Họ đã lầm, anh cũng biết giận hờn
Biết xót đau khi nhìn người ta khóc
Nhưng anh phải dấu hồn trong vỏ ốc
Nhếch mép cười nhân thế tính thiệt hơn

Như Bá Nha xưa đập vở cây đàn
Tử Kỳ đã mất còn ai thấu hiểu?
Tiếng đàn dẫu ngân vang muôn giai điệu
Chẳng thể nào tìm lại được tri âm

Em đừng trách anh cao ngạo vô tâm
Thơ lãng mạn nhưng người như gổ đá
Cũng như em rất dịu dàng thanh nhã
Nhưng vướng trùng trùng sóng gió trong tim...

Chẳng kém tài nhưng anh muốn lặng im
Chưa so gươm vội nhận phần chiến bại
Bởi tình yêu phải so đo tranh cải
Thì chưa phải là một nửa anh tìm
hmhiennhan
3/Chiều dài nỗi nhớ

Hôm nay và mai sau,
Trong hình thấp thoáng bóng?
Tại sao phải đuổi nhau,
Không hoà đồng chung sống?

Trăng đã chìm biển mộng
Gió trễ bước đau thầm
Ghen hờn chi nổi sóng?
Kéo dài đến ngàn năm?

Nếu chẳng phải tri âm
Sao đắm say nhiều vậy?
Yêu nhau còn tự ái
Chuyện tình thành khói mây

Trời mưa không lớn mấy
Nhưng đủ uớt đôi đầu,
Cuộc tình không lớn mấy,
Đủ làm khổ đời nhau...
hmhiennhan

Nỗi nhớ làm sao đo?

Em về thôi anh nhé
Nắng không đội chung đầu
Tiếng ca không âm hưởng
Em biết gởi về đâu

Từ nay chén rượu sầu
Ai sẽ cùng em cạn
Đêm về nghe hoang vắng
Em rớt xuống vực sâu

Tri âm hởi về đâu
Cho bài thơ nát nhàu
Tiếng lòng em héo úa
Chờ anh suốt canh thâu

Em về biết về đâu
Sông kia gãy nhịp cầu
Ngẩn ngơ rồi em hỏi
Em về....biết về đâu?

Xin phép Hiennhan Nilan họa bài thơ
CHIỀU DÀI NỖI NHỚ

4/Bài học Việt Nam

Nói là bạn sao không tôn trọng bạn
Chủ nghĩa bá quyền lấn hiếp Việt Nam?
Mối nhục Nguyễn Trãi nơi ải Nam quan
Rửa sạch bằng bài "Bình Ngô đại cáo" *

Vua Càn long đã ngạo đời xấc láo
Sai Tôn sĩ Nghị tiếp bước ngoại xăm
Gò Đóng đa từng chảy thành suối máu
Bài học một thời sao họ còn tham?

Hoàng sa, Trường sa là của Việt Nam
Sao phương bắc cứ lăm le lấn đoạt?
Triệu Đà thời nay thật là giảo hoạt
Thục Phán cả tin chết bởi lẩn lầm

Dân Việt Nam chẳng thiếu bậc uyên thâm
Hiếu hoà nhưng không bao giờ chịu nhục
Bạch đằng giang rồi Rạch gầm-Xoài mút
Trang sử vàng còn sáng mãi mấy nghìn năm

Can các ông đừng bức hiếp Việt Nam
Tướng tuy nhỏ nhưng lá gan không nhỏ
Từng đánh bại các đế quốc sừng sỏ
Hào khí tiên rồng một cõi trời nam...
Hmhiennhan

5/Sóng đã nỗi biển Đông

Trời u ám trong màn đêm thẳm tối
Tôi thả hồn theo đợt sóng miên man
Đâu hồn thiêng non nước Bạch đằng giang
Đâu anh linh người xưa về mở lối

Trường sa đã mất vì ai nông nỗi
Máu thắm anh hùng quyện đỏ quê hương
Lịch sử Rồng tiên quật khởi kiên cường
Đời đời nguyền rũa những tên phản bội

Lũ bành trướng tham lam hơn lang sói
Vạch đường lưỡi bò mộng chiếm biển Đông
Hội nghị Diên hồng cất cao tiếng nói
Trên dưới toàn dân chung ý chung lòng

Từ truyền thuyết của tổ tiên Thánh Gióng
Bài học xứ người ngựa gổ thành Troa
Nếu ươn hèn khó tránh hoa diệt vong
Bởi âm mưu ẩn khuất trong góc tối

Ai bán nước hãy quay đầu sám hối
Chức trọng quyền cao cũng chỉ hư vinh
Đất nước Việt Nam mãi mãi trường sinh
Rồi hậu thế sẽ xác minh công tội...
hmhiennhan

6/Sài gòn-Em đã về bên anh
Tân sơn nhất 29/10/2010

Sài gòn anh đón em về
Chiều nghiêng bóng xế trăng thề tròn đôi
Tay cầm tay dạ bồi hồi
Mắt nhìn vào mắt, thật rồi cố nhân

Trái sầu rụng dưới gót chân

Người xa vạn lý đã gần vòng ôm
Sao Mai tìm gặp sao Hôm,
Nữa vòng trái đất vẫn thơm hương nồng

Hạnh phúc trôi nổi bềnh bồng

Thoả cơn khát vọng chờ mong đêm ngày
Sài gòn vui lắm chiều nay
Từ Tân sơn nhất trãi dài trăm nơi

Vĩnh nghiêm cổ tự giữa đời

Tiếng chuông mặc niệm như lời kệ kinh
Bể dâu duyên nợ ba sinh
Châu hoàn hiệp phố đẹp tình đôi ta....


Sài gòn vang tiếng hát ca
Người qua kẻ lại bôn ba bóp kèn
Mặc dòng xe cộ bon chen
Chúng mình hai đứa kề bên rề rà

Đối diện nhà thờ Đức bà
Kế dinh độc lập chung hoà hoa môi
Bạch đằng đêm xuống êm trôi
Bến nhà rồng ngắm trăng soi thanh bình

Nhớ Bác thuở trước quên mình
Tìm đường cứu nước linh đinh quê người
Ba đình trang sử đẹp tươi
Tuyên ngôn thắp sáng nụ cười hồi sinh

Chở nhau hai đứa tang tình
Xuôi về quận bảy bóng hình nhập chung
Mượt mà một đoá hồng nhung
Say men ân ái còn rung chuyển người

Em nguy nga như mặt trời
Sao cơn địa chấn toả ngời quyền năng
Chơi vơi mơ cỏi vĩnh hằng
Tình ta sáng mãi như trăng trên trời
hmhiennhan
7/Trường Phi Bảo đã viết:
Sài Gòn - Em Tiễn Anh
Trường Phi Bảo
Tặng: Sh...

Sài Gòn - em tiễn chân anh
Nỗi buồn thôi chớ dỗ dành chi nhau
Hợp tan, tan hợp rồi đau
Mắt chìm trong mắt một màu tình chung

Bao giờ mới lại trùng phùng
Vắng vòng tay sẽ lạnh lùng riêng em
Tìm đâu khoảnh khắc êm đềm
Phút giây chồng vợ ngày đêm ấm nồng

Sài Gòn - góc nhỏ nhớ không?
Anh về xứ Mẹ dặn lòng đừng quên!
Mưa chiều giăng lối rộng thênh
Dìu nhau qua ngõ chông chênh cuộc đời

Thấy tình yêu chợt lẻ loi
Thấy quanh mình một khoảng trời quạnh hiu
Kỷ niệm nào cũng đáng yêu
Anh xa ... anh nghĩ thật nhiều ...về em.

16/11/2010

Hehe Không ngờ cái tên nghe mạnh mẽ như TPB lại là 1 cô gái giàu tình cảm, làm thơ hay quá!
HN mạn phép hoa lại bài thơ trên đánh dấu mối duyên thơ nha

Sài gòn chiều ly biệt

Sài gòn ta tiễn chân nhau
Nỗi buồn sao bổng trút vào gió mưa?
Nhùn nhằn quyến luyến dây dưa
Tay nắm tay mãi trời trưa mất rồi

Từ nay hai đứa lẻ đôi
Bờ môi xa cách bờ môi trùng trùng
Anh về góc nhỏ nhớ nhung
Mơ ngày chồng vợ trùng phùng bên nhau

Ngôi nhà trống rỗng trước sau
Vắng em đâu cũng nhuốm màu biệt ly
Thời gian ơi! hãy qua đi
Cuốn nhanh bao nỗi ai bi đời người

Để mùa Xuân tới sáng tươi
Để anh sớm gặp lại người anh yêu
Trời đày nghịch cảnh trớ trêu
Hồn anh tím thẳm những chiều vắng em...
Hmhiennhan
8/Tình thơ lãng mạn
hmhiennhan

Hai tinh cầu lẻ loi trong góc tối
Lạc lõng vào vùng mây ảo mù khơi
Kẻ ở trên non người dưới chân trời
Tưởng gần đó nhưng cách xa vời vợi

Lời nói nỉ non nhiều hôm trao gởi
Thắp sáng niềm tin cũng rất bất ngờ
Ta đắm chìm vào nỗi nhớ chơi vơi
Theo câu chữ nói lên lòng mong đợi

Hình như có một nhịp cầu rất mới
Giúp chúng mình đồng cảm quyện hòa nhau
Anh ngập ngừng bày tỏ nỗi xuyến xao
Em khuyến khích hãy chân tình bước tới

Tình trong thơ nên thơ rất vẽ vời
Chớ hai đứa tâm hồn luôn ngay thẳng
Tuổi chiều xuân ai cũng trãi nghiệm đời
Hãy để thơ thêm sắc màu lãng mạn

Rồi từ đó bến yêu bừng ánh sáng
Anh say thơ , say cả giấc mộng lạnh
Gởi nguồn thương vào mây gió lang thang
Gởi cả nắng khi mùa đông em lạnh

Đến một ngày giông tố bổng vây quanh
Em lại nói rượu tình là thuốc đắng
Kết tội anh như gió trăng phiêu lãng
Chẳng cần nghe anh lý giải ngọn ngành

Em hững hờ chà đạp trái tim anh
Khi nói tình yêu mong manh sương khói
Nếu yêu em tức là mang trọng tội
Mệt mỏi thì em đổ lỗi cho anh

Giọt sương nào không ẩn nước long lanh
Tình yêu nào không có nhiều vướng mắc?
Như mái tóc đến ngày thêm sợi bạc
Thuyền xa bến tất gặp sóng chòng chành

Giấc mộng trong thơ nếu đã không thành
Tình trong thơ đã nhuốm màu tang trắng
Nhưng anh sẽ chẳng bao giờ hối hận
Đã từng yêu, từng nhớ một dòng thơ
hmhiennhan


nguyennilan


TÌNH THƠ & XA GẦN
Ừ xa lắm mà tưởng gần đâu đó
Nghe như quen mà lạ lẫm làm sao
Thơ bên thơ nghe luống những ngọt ngào
Gieo nỗi nhớ xuyến xao như hẹn trước

Rồi có lúc lại gieo niềm mơ ước
Làm cánh bèo trên sông nước mênh mông
Làm cánh bèo để trôi giữa dòng sông
Reo khúc hát lượn mình theo con sóng

Một chiều Thu anh ru câu say đắm
Em mơ màng như được vỗ về yêu
Bài thơ anh làm xao xuyến những chiều
Nghe chớt nhớ chợt thương người xa lắc

Rồi từ đó khi ánh đèn vừa tắc
Anh lại hiện về trong giấc chiêm bao
Kể cho em nghe lời mong nhớ ngọt ngào
Em ôm mộng dâng trào niềm mơ ước

Con đường tình luôn chông gai phía trước
Em vướng vào ngàn dấu nát bàn chân
Em nghe đau về tràn ngập vây quanh
Từng hơi thở xé toan lồng ngực nóng

Rồi từ đó em nghe hồn lạnh cóng
Run rẫy tìm dấu vết bước chân qua
Run rẫy tìm hình bóng tháng ngày xa
Cứ tìm mãi nhưng chỉ là vô vọng

Lòng nhủ lòng thôi không mong ngóng
Sao lại tìm khi một kẻ muốn quên
Sao lại tìm khi thuyền không về bến
Nước mắt chiều nức nở lén tràn môi

Thơ vô tình giết chết trái tim tôi
Bởi lời thơ hòa tan trong mật ngọt
Ngỡ tình anh như là đang yêu thật
Nhưng mộng thì chỉ ghé đêm thâu

Hiennhan! bài thơ dài quá NIlan chia làm 2 đoạn, Hiennhan đọc đoạn tiếp ở trên nhé
9/Biển không xa khỏi sóng

Người dưng ơi! em làm thơ hay quá
Lời ngọt ngào làm lay động lòng anh
Lý lẻ thắm sâu chan chứa chân thành
Như bản tình ca ngân vang êm ả

Dù hai đứa thuộc hai miền đất lạ
Nhờ nhịp cầu internet thông thương
Nhưng ý thơ như trăm mối tơ vương
Cột chặt lấy hồn anh về một ngả

Em dẩn anh vào khu vườn hoa lá
Có suối nước ngầm cùng tiếng chim ca
Có những cánh bèo trôi nỗi la đà
Có mùa thu với vầng trăng bàng bạc

Anh tưởng tưởng dáng người yêu ngồi hát
Khúc nhạc lòng hoà nhịp đập trái tim
Trời bên ấy chắc cũng đang im lìm
Như anh bên đây nhìn em ngây ngất

Sao tự nhiên tiếng ca em nín bật
Rồi thở dài nhắc mãi chuyện không hay?
Sao niềm vui lại điếm tháng điếm ngày
Còn xác định tình yêu là vô vọng?

Em có biết ngày đêm anh mong ngóng
Những dòng thơ như liều thuốc thần tiên
Đã cho anh nguồn hạnh phúc vô biên
Đưa anh vượt khỏi bến bờ biển rộng

Sao em nói mộng cũng chỉ là mộng
Dìu em từng bước lọt xuống vực sâu
Hoa tình yêu đã úa mất sắc màu
Than thân côi cút chập chờn với bóng?

Thơ anh rồi sẽ lạc vào khoảng trống
Câu chữ đong đưa đến cõi vô hình
Dẫu sao thì tình vẫn ở trong tình
Như biển chẳng bao giờ đuổi nổi sóng...
Hmhiennhan

Đoạn 2 TÌNH THƠ & XA, GẦN

Cơn mộng nào sẽ sống được bền lâu
Rồi thực tế ngàn mưa nắng phủ đầu
Em dừng bước khi hố sâu trước mặt
Em sợ rằng hồn ngã đỗ chìm mau

Câu thơ em nay mang sắc úa màu
Tình thơ khoác áo tan lòng hoang vắng
Em mặc tình ru hồn bằng men đắng
Say cho quên hay thêm nhớ ngậm ngùi

Trách phận mình mang hai chử cút cui
Trách trời lại tạo ra chi cái số
Không trách rằng gặp anh em sẽ khổ
Bởi chử duyên như thuyền vỗ chòng chành

Chử duyên em mang mảnh vá mong manh
Nên dể vỡ như tơ mành vướng víu
Giữa trời xanh ai gieo tình cành liễu
Gió đong đưa gió vụt mất chữ tình

Em ru đời không ánh nắng bình minh
Câu thơ ấy bên mình em vẫn nhớ
Thôi anh nhé cũng một lần lẫm lỡ
Trách chi nhau, ôi! chỉ nợ thơ tình./.

Hiennhan! bài thơ Nilan làm hoài không kết thúc được, trời ơi ! bài thơ dài quá ha..ha..

10/KỶ NIỆM VỠ TAN

Ngoài con sóng trùng khơi
Làm gì có thuyền đợi
Bao nhiêu là mộng ước
Như bọt sóng vỡ rồi!...

Dù lòng ai tả tơi
Ruột gan rối tơi bời
Ngày đi nào trở lại
Nỗi buồn nào cạn vơi?...

Anh vẫn đứng bên đời
Vẫn đi qua khoảng đợi
Tóc em dài còn dối
Hồn như cánh hoa rơi...

Biết ai còn đứng đợi

29/10/20/10
Phong Linh cg


Chào Hiền Nhân rất vui khi được ghé thăm trang của Hiền Nhân. Mạo muội xin để lại bài thơ họa
Kính chúc sức khỏe nha

Chào Phong Linh
Hiền Nhân rất vui vì được bạn ghé thăm còn họa lại 1 bài thơ thật hay.
Hiền Nhân cũng xin phép được đáp lại và chúc bạn sức khỏe ngày khá hơn, thơ ngày hay hơn và mọi việc được như ý

Tình tan theo sóng

Sóng trùng dương mênh mông
Còn ánh trăng chiếu rọi
Bài thơ tình trao gởi
Theo bọt sóng rã rời

Lòng anh buồn chơi vơi
Vẫn hy vọng cuối đời
Bóng người xưa quay lại
Cùng tiếng ru biển khơi!

Anh vẫn bên góc trời
Nhớ thương người tri kỷ
Khát vọng tiếng anh ơi!
Của người xa vạn lý

Sáng ngời lòng chung thủy
Hmhiennhan

Ngày đó chúng mình còn yêu nhau

Anh già nhưng trái tim không già

Chờ em góc phố cũng già,
Chỉ mong ngày ấy tình ta thêm nồng
Dù rằng tóc bạc răng long
Gọi nhau hai tiếng vợ chồng cũng vui
Mặt nhìn tận mắt ngậm ngùi
Trời ơi! sao thấy tối thui vậy trời?
Thôi đừng buồn nữa mình ơi!
Tình già hai đứa trọn lời thủy chung
Lưng còng tay nắm run run
Bước cao bước thấp mình cùng dìu nhau
Không còn anh trước em sau
Cải nhau hai đưa lao xao, ồn ào
Tang tình cùng hát nghêu ngao
Lãng mạn ngồi dưới trăng sao, phì.u pha.ào
Em y.e.êu gió lạnh không nào
Choàng vòng ta ốm mình vào cõi tiên...
Nụ cười già hóm còn duyên
Anh y.e.êu anh nói khùng điên chuyện gì?
Nghễnh ngãng em chẳng nghe chi
Khì khì anh chỉ lâm ly chuyện đời
Tình già gần đất xa trời
Sao anh còn nhớ cái thời quen nhau
Mặt em kiêu hãnh làm cao
Lắc đầu nguây nguẩy cổng rào khép luôn
hmhiennhan

nguyennilan
20:03 03-12-2010
TÌNH GIÀ

Anh ơi! ngày ấy đâu rồi
Bây giờ tóc bạc mắt đôi kính nhìn
Gọi hoài anh mãi làm thinh
Cái tai hủ hở mắt nhìn kém xa
Ngày xưa em giống Tiên Nga
Anh yêu anh bế mặn mà sớm trưa
Bây giờ tóc rụng răng thưa
Anh chê em xấu khó ưa quá trời
Nói thì lắp bắp đôi lời
Quên rồi hỏi lại anh ơi nói gì
Lắc đầu anh lại cười khì
Em ơi lấy sổ mà ghi xuống nè
Sáng thì đi uống cafe
Trưa đi ăn phở tối nghe nhạc buồn
Sao em cứ hỏi anh luôn
Bây giờ anh có nỗi buồn như em
Em ơi! trăng rớt xuống thềm
Ra đây anh sẽ nói thêm câu nầy
Em ơi yêu lắm.....rồi đây
Cái ông nầy thiệt cứ bày nọ tê
Già rồi sao vẫn còn mê
Như thời trai trẻ bốn bề dọc ngang
Thôi thôi đừng có làm tàn
Anh không yêu nữa hai hàng lệ rơi
Thôi thôi em cũng nghe lời
Yêu anh chút chút cho đời thêm hương
Phì phào anh thở thấy thương
Em...ơi.....sao..chỉ ..còn ..xương ..không ..nè.
Anh ơi! xin chớ có chê
Tấm thân anh cũng....như mê lót ổ gà./.

Khà..khà..khà....

2/Dòng sông thân thương

Dòng sông xanh biếc đâu rồi
Nhìn màu nước đục bồi hồi lòng tôi
Ngày xưa lấp lánh trăng soi
Bên cầu giặt áo em ngồi em mơ

Sông thơ êm chảy lững lờ
Bên bồi bên lỡ đôi bờ vấn vương
Lắng nghe tiếng nhạn kêu sương
Tìm em tôi gởi nhớ thương không lời

Mùa Thu hoa lá rụng rơi
Khúc sông lưu dấu quảng đời hồn nhiên
Bè chuối em cắt làm thuyền
Thả cho người bạn láng giềng tập bơi

Nhớ chiều mãi miết rong chơi
Về nhà mẹ mắng cầm roi đánh đòn
Bắt đền nhau một nụ hôn
Vô tư chẳng biết ngọt ngon mùi đời

Nay thì vật đổi sao dời
Tha hương anh nhớ góc trời quê hương
Bóng hình cô bạn thân thương
Chưa già tóc đã điểm sương mái đầu

Dòng sông xưa đã đục ngầu
Bóng trăng xưa đã chìm sâu đáy rồi
Chỉ còn ký ức hồn tôi
Chút tình hoài niệm thả trôi bềnh bồng
hmhiennhan

3/Thỏ thẻ lời tình ảo

Ừ khe khẻ gọi tên nhau nha bé
Cái tên ngày đầu mình mới biết nhau
Đừng để lạnh cuộc đời không còn trẻ
Khi trái tim ta cảm xúc dâng trào

Ừ! khe khẻ chạm bàn tay xa thẳm
Dìu nhau đi khi bóng ngã đường chiều
Trong tình thơ anh xác nhận một điều
Duyên tri kỷ anh nợ em nhiều lắm

Ừ! khe khẻ trao nhau nguồn rung cảm
Tựa đầu bên nhau bày giải lời yêu
Hồn bay bổng vút cao như cánh diều
Hoa lòng nở lung linh tươi sắc thắm

Biết là ảo sao vẫn luôn say đắm
Vóc ngọc tay ngà đêm sâu hút sâu
Như dấu ấn chân son trên thềm cát
Nhẹ và êm mặc sóng gió bể dâu
hmhiennhan
4/Lỡ duyên trời định

Tôi gởi trao em một mối tình
Nồng nàn say đắm nợ ba sinh
Em cười e thẹn rồi lém lĩnh
Bài thơ đáp lại xin an bình

Tôi trách hờn em quá vô tình
Mặc tôi chìm nổi cỏi tâm linh
Áo trắng rũ bay chiều mưa lạnh
Sáng rực góc trời dáng hồng xinh

Như trúng bùa mê ánh mắt nhìn
Hồng khuya day dứt trái tim tôi
Gót son yểu điệu mờ sương khói
Dẩn dắt hồn tôi tắm bến tình

Rồi nụ tầm xuân khẻ rung rinh
Thơm ngát hương trinh đoá hoa rừng
Qua ngõ nhà tôi em đứng sửng
Ghen buồn với khách lạ người dưng

Lỗi ở em ngày đó ngập ngừng
Nếu yêu nhau vẫn còn...vời vợi
Để lỡ mất duyên trời trao gởi
Tiếc nuối gì?
Tình đã quay lưng
hmhiennhan
5/Tình trong cõi mộng

Gởi em bài thơ tình
Có trăng gió núi non
Sáng đẹp và lung linh
Như hạnh phúc vuông tròn

Gởi thêm nắng Sài gòn
Qua bên em mùa lạnh
Cùng vòng tay chờ đón
Ngày em về bên anh

Gởi nụ hôn ngọt lành
Đưa em vào cõi mộng
Có anh ngồi bên cạnh
Ru em trọn giấc nồng

Gởi em đoá hoa lòng
Từ tình yêu mênh mông
Vượt qua nghìn trùng sóng
Mơ ngày thành vợ chồng

Gởi em niềm hy vọng
Để tìm mối cảm thông
Tin yêu cần quý trọng
Dẫu đời còn bão giông..
.
hmhiennhan

nguyennilan

CẢM ƠN
Bài thơ tình anh gởi
Em lòng vui rộn ràng
Như ngày Xuân đi lễ
Em hái lộc cành non

Anh gởi em chút nắng
Xua tan rét mùa Đông
Anh cũng gởi hoa lòng
Mong tìm mối cảm thông

Nầy bạn thơ anh hởi
Ta chẳng chung con đò
Nhưng ta chung một lối
Chút lãng mạn trời cho

Thơ trao ta cùng họa
Lời thơ như đắm say
Như trao câu ân ái
Như nhớ nhau đêm ngày

Thưa anh nay em sống
Với chồng cùng ba con
Bổn phận em còn đó
Cảm ơn tình anh cho

6/Khoảng cách đời thường

Em hối tiếc vì đã quen anh
Ở tuổi chiều xuân quá muộn màng
Thế sao em vội làm mặt lạnh
Định phá nhịp cầu mới bắt sang?

Hạnh phúc gì gác ngọc lầu vàng
Luôn tính toán những điều được mất?
Quay cuồng với văn minh vật chất
Đánh mất dần lạc thú nhân gian?

Em khen vị ngọt củ khoai lang
Bát nước chè xanh cùng chuối,bắp
Con đường làng xuyên qua thôn ấp
Rộn rả tiếng cười những đêm trăng

Giữa đất trời quê hương tĩnh lặng
Nắng hiền hoà mây cũng trong xanh
Không bão gió,ngập đường tuyết trắng
Không ganh đua tốc độ nhọc nhằn

Thật dể dàng tìm đến quán ăn
Hay muốn uống cà phê ngọt đắng
Ở xứ người làm sao tiếp cận
Mối thâm tình qua mấy bước chân?

Xin em đừng để vướng băn khoăn
Trách móc anh tâm hồn lãng mạn
Sống hồn nhiên, thật thà,đơn giản
Bởi sang giàu cũng khổ trí thân
hmhiennhan

7/Một thời áo trắng

Cuối cấp rồi! ta sẽ đi về đâu?
Tuổi thơ để lại bao nhiêu kỹ niệm
Áo trắng tinh khôi, trò chơi tìm kiếm
Khi mới biết nhau những buổi học đầu

Thầy cô, bạn bè tất cả in sâu
Chữ ngã nghiêng khắc trộm vào bàn ghế
Rồi mai nầy cuộc đời nhiều dâu bể
Gặp lại nhau áo cũng sẽ khác màu

Tình cảm học trò chân thật làm sao
Nghịch như quỷ, nhưng yêu thường e ấp
Thấy bóng người tình trái tim loạn đập
Sợ thầy cô biết, thiên hạ xì xào

Con trai con gái gì cũng giống nhau
Nỗi lòng giấu kín sao ai cũng rỏ?
Họ nhận ra một chút gì khác đó,
Như cây gặp gió thì phải rung chau

Thôi tạm biệt nhé năm tháng ngọt ngào
Bao yêu thương ta gởi vào lưu bút
Lễ ra trường nâng ly ta cùng chúc
Mọi bước chân sáo đều sẽ bay cao
hmhiennhan

8/Thăm đền thờ Nguyễn trung Trực

Về ngang Rạch giá tỉnh Kiên giang
Kính bái anh hùng Nguyễn trung Trực
Bình dị ẩn oai linh võ đức
Lửa hồng Nhật tảo* còn âm vang

Ai đem giặc Pháp ví quỷ thần?
Để kiếm bạt lưu danh huyết sử
Đền thờ nhỏ ,lòng dân không nhỏ
Hương khói bốn mùa đáp nghĩa ân

Người Tây nhổ sạch cỏ nước Nam
Mới hết người nước Nam chống giặc
Lời khẳng khái ngàn năm không mất
Áp bức chỉ khơi thêm hờn căm

Đã tan rồi bóng giặc ngoại xâm
Rạch giá hôm nay đường quang rộng
Thần tượng Ngài hiên ngang sống động
Như nhắc mọi người giữ núi sông
hmhiennhan

* Phía trước đền thờ Nguyễn trung Trực có khắc 2 câu đối
Lửa hồng Nhật tảo oanh thiên địa
Kiếm bạt Kiên giang khốc quỷ thần.

9/Tình ảo thôi em

Người nói yêu anh thì cũng hơi nhiều
Nhiều như những người nói yêu em vậy
Sự thật đó là những tàu bay giấy
Hoạ thơ tình,tình chỉ có trong mơ

Em hiểu rồi còn giả bộ ngây thơ
Người trong mộng tất sẽ bay theo mộng
Nhưng đại dương dẫu có nhiều bão sóng
Vẫn còn tình bạn vượt mọi bến bờ

Nếu trời cao phát ban ta duyên nợ
Chẳng khoảng cách nào cản được đôi tim
Không gian bao la chung một nỗi niềm
Thơ lãng mạn nhưng người dưng đôi ngả

Như hoa đẹp phải nhờ thêm cành lá
Thơ tình yêu cần đậm vị thiết tha
Bản tình ca ghép nhiều tên đàn bà
Vẫn là ảo ảnh những lần xướng hoạ
hmhiennhan

10/Khó trả lời em

Mây bay về đâu rất là khó đoán
Câu hỏi nầy em hãy hỏi gió mây
Gió đưa mây hay là mây theo gió?
Không dể trả lời như đó với đây

Sợi nhớ sợi thương vướng víu ngày ngày
Không duyên nợ sao nhớ nhau nhiều vậy?
Nỗi lòng đem trút ra đầy trang giấy
Còn trộn hoà giữa thật ảo tỉ?nh say

Duyên trăm năm dâu bể khó giải bày
Mặc rượu quan hà ngọt chua hay đắng
Nếu là tri kỷ thì ta uống cạn
Rối rắm làm gì chuyện của tương lai

Như nắng cuối chiều thì phải tàn phai
Đợi đến ban mai sáng tươi trở lại
Nụ tầm xuân sẽ trổ hoa kết trái
Dù gió mưa đời mấy đợt phủ vây

Quỷ thời gian hai đứa không còn dài
Hãy cứ đường hoàng thả câu trao gởi
Dù không gian có cách xa vời vợi
Xin em đừng vội nói lời chia tay
hmhiennhan

Thứ Tư, 11 tháng 8, 2010

Chuyện có thể và không thể

Chuyện có thể và không thể
YL nói
Chuyện không thể làm sao còn có thể?
Hết nợ duyên Em khép chặt cửa lòng
Tu tại gia đâu có xa trần thế
Hạnh phúc qua rồi còn lại hư không
Trả lời em
Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu
Dù duyên phận bạc chẳng bền lâu
Đạo đời chia cắt người đôi ngã
Hạnh phúc vẫn đầy trái tim ta
Cố làm mặt lạnh tim băng giá
Tụng mãi câu kinh A Di đà
Chôn kín tình xưa vào dĩ vãng
Xa anh rồi Em cũng xót xa
Đêm thao thức giọt buồn vương khoé mắt
Dáng em gầy che kín cả hồn anh
Bác sĩ có biết bệnh nhân tim co thắt?
Lạnh sài gòn có phủ đến An Giang?
Anh vẫn sống nhưng hồn như đã chết?
Em đi rồi sao vẫn đến trong mơ?
Như con tầm chết mới dứt tơ
Tình hai đứa chưa bao giờ chấm hết
Anh vẫn nhớ quán cà phê quán cóc
Con đường Lê Lợi đẫm ướt sương khuya
Cổng nhà em vẫn còn mở rộng kia
Sao cánh cửa lòng vội vàng khép chặt?

Sầu cô đơn

Mất em rồi một mình tôi đối ẩm
Ly rượu đầy nuốt cả nổi buồn theo
Cười cợt bên thềm chỉ ánh trăng treo
Rượu đã cạn sao chưa vơi nổi thảm?

Em có nghĩ mình rất sai lầm
Khi tìm sự bình an dưới bóng Phật?
Hạnh Phúc chúng ta chưa bao giờ mất
Tình còn sống mãi đến trăm năm

Em lãng phí thời gian vào kệ kinh
Bỏ cuộc đời thật đi tìm vĩnh cửu
Thời gian sẽ như dòng nước lũ
Ta không tiến là tự đào thải mình

Chính Em mới là kẻ bạc tình
Bác sĩ để bệnh nhân chết mòn mỏi
Phật pháp có rửa hêt tội lỗi
Những khổ đau em mang đến cho anh?

Tại sao Em vội đóng mộ phần?
Khi trái tim anh vừa rướm máu
Có lẽ nào cuối đường tu đạo
Em thành gổ đá không người thân?

Em có thể nào dứt sạch nợ trần?
Khi bên cạnh còn quá nhiều quyến thuộc
Trái tim nhân ái của người thầy thuốc
Tu hành gì không cứu sống bệnh nhân?

Lạnh lòng ta khi mất em

Trăng kiêu sa quên về trong nẻo vắng
Em có lạnh lòng trong những chiều mưa?
Gió không mời sao vẫn lọt song thưa?
Sầu đọng giọt trong tách cà phê đắng

Em đâu rồi hởi Yến Loan thần thánh
Câu kinh buồn xoá hết khúc tình ru
Không khóc sao môi anh nhiều vị mặn?
Em được gì trong thế giới thâm u

Bác sĩ bỏ bệnh nhân để đi tu
Bệnh viện nào chửa trái tim rướm máu?
Anh đã biến em thành người ngoan đạo?
Như tuyết băng mất cảm giác tình người

Xa em rồi anh cũng biếng nói cười
Không còn biết mặt trời đang sáng tối?
Anh gượng sống với tình yêu mòn mỏi
Hạnh phúc còn trở lại nữa hay thôi?

Tình sầu khi xa em

Đông qua nhanh cho mùa xuân tới,
Mưa lạnh buồn tôi cũng mất vui
Mùa cưới nhìn thiên hạ sánh đôi
Nhớ người xưa tôi bất lực ngầm ngùi

Anh đã hiểu sao em lấy nick Hoa Phù Dung
Khi cuộc sống đã đủ đầy vật chất
Chuyện tình cảm em đã nhiều tổn thất
Mới nghi ngờ Anh là kẻ thiếu thuỷ chung ?
Anh nông nổi khờ dại điên khùng
Chưa thấu suốt nổi buồn Em nếm trãi
Cứ hờn ghen hơn thua tranh cải
Để bây giờ Hạnh phúc vượt tầm tay
Em bi giờ ở dưới trướng Như Lai
Gạt bỏ hết mọi buồn vui nhân thế
Thản nhiên trước mọi cảnh đời dâu bể
Mặc Anh buồn quay quắc cỏi mê say
Em không còn vương nợ trần ai
Nhưng vẫn sống với trái tim nhân ái
Em có biết Anh luôn khờ dại
Giết đời mình để trả nợ tình vay?
Anh bi giờ cuộc sống lăt lay
Khi rời khỏi vòng tay cô bác sĩ
Lãng du trên Net tìm tri kỷ
khắp 4 phương trời chẳng thấy ai
NGƯƠI đàn bà TRONG MƠ em có hay
Khi em an lạc dưới Phật đài
Đời Anh bế tăc không lối thoát
Giữa chốn phồn hoa liệm tương lai?
Tìm về chốn cũ mây khói bay
Còn đâu êm ái một vòng tay
Ngày xưa hai đứa ta khờ dại
Nông nổi ghen hờn chuốt đắng cay?

Một thuở tình sầu

Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010

Vì sao chúng mình mất nhau?

Nếu Sài gòn ở gần Châu đốc
Nếu thường xuyên ta được bên nhau
Anh và em đã không cô độc,
Ghen hờn nghi kỵ để lòng đau?

Tình em như sóng biển dạt dào
Đi tu để quên đi phiền não?
Anh bổng trở thành tên vô đạo
Nghi ngờ thượng đế ở trên cao?

Nhiều đêm trăn trở không trọn giấc
Mãi nhớ thương em đến sáng ngày
Không hiểu tình ta vì sao mất
Tưởng đời nhập một lại chia hai?

Đâu phải là chuyện của gió trăng
Giửa cô bác sĩ với bệnh nhân
Hai đứa đã từng chung lối mộng
Một ngày không gặp sớm băn khoăn..

Một chút ghen hờn gây sóng gió
Không ngờ tự ái lại thành to
Cánh cửa từ bi em mở ngõ
Hạnh phúc nồng nàn hoá bụi tro

Vẫn còn đó xấp thơ em gởi
Thề nguyện yêu anh đến trọn đời
Anh kiên nhẫn suốt năm chờ đợi
Sao giờ em chỉ biết có Như Lai?

Cố nén trong tim tiếng thở dài
Con đường tu Phật đúng hay sai?
Cỏi hư ảo mà em quỳ lại
Mặc anh thất thiểu cỏi tình say?

Vĩnh Long ngày đó mình yêu nhau

Hồn tôi một thuở hoang sơ,
Lem nhem ba chữ câu thơ học trò
Lợi danh đời chẳng phiền lo,
Trước bao sóng dữ bảo to vững lòng

Chiều nay tôi lại vẫn vơ
Qua cầu Mỷ Thuận làm thơ nhớ Người
Hồng Như giờ đã bốn mươi
Chủ khách sạn lớn nói cười trang nghiêm
Ngày xưa tình cất
trong tim
Em như dòng thác nhẹ êm sói mòn
Vĩnh Long sắc tím hoàng hôn
Nghe trong sâu thẳm gọi hồn tiếng yêu

Nhớ hoài đường Phó cơ Điều
Phường 3 thị xả với nhiều vấn vương
Miệng ghét mà lòng lại thương
Theo nàng sáng tối thánh đường nghe kinh
Hình như Đức Chúa hiển linh
Chia tôi phân nữa đức tin của nàng
Chỉ tiếc gia cảnh trái ngang
Cũng như xác lá héo tàn trên nương
Đường đời lối rẽ 2 phương
Tình qua mấy độ phong sương vẫn tình
Dù Em nặng gánh gia đình
Vẫn không quên được bóng hình người xưa
Mặc cho trời nắng hay mưa
Mỗi ngày 2 đứa sáng trưa hẹn hò
Đồng xanh đã vắng bóng cò
Bờ sông cũng vắng con đò đón đưa
Vĩnh Long nay đã khác xưa
Sao lòng tôi mãi dây dưa tình buồn?

Bao giờ thương nhớ cạn nguồn?
Tôi xây bia mộ nhốt buồn vào trong

Nỗi buồn tỉnh lẻ Vĩnh Long

Ngày trước rời bỏ Vĩnh Long,
Có người cất giọt lệ hồng vào tim.
Bến phà Mỷ thuận sóng êm,
Cớ sao hạnh phúc phải tìm phương xa?

Chiều nay về lại Vĩnh Long
Mưa giăng thị xả mênh mông tình buồn
Nhà thờ vang vọng hồi chuông
Nhớ thời áo trắng cung đường mộng mơ

Ngày xưa mình quá ngây thơ
Phó Cơ Điều đứng ngẩn ngơ sớm chiều?
Làm sao dám ngõ lời yêu?
Em vô tư bước qua nhiều....nhớ thương
Theo đuôi quỳ giữa giáo đường
Câu kinh duy nhất bình thường A Men
Riết rồi lạ cũng thành quen
Tiếc là hai đứa sang hèn cách ngăn
Tình như sương khói mong manh
Bến phà Mỷ Thuận tiễn anh lên thành
Chia đôi 2 nửa vầng trăng
Qua sông 1 chuyến cầm bằng quên nhau
Thôi đành hẹn lại kiếp sau
Mẹ cha Em nhận trầu cau của Người
Vĩnh Long xa mãi 1 Người
Lục bình nước chảy ngược xuôi đôi bờ?

Hạnh phúc vẫn chỉ hoài mơ,
Đôi bờ thương nhớ...duyên tơ rã rời,
Lãng du cuối đất cùn trời,
Người xưa ơi! còn nhớ thời...vào yêu?

Ký ức tình đầu

Phải chi hoa đẹp đừng rời khỏi cành?
Em giử mãi nét duyên xưa tươi thắm.
Trăng có khuyết vẫn góc trời lấp lánh,
Linh hồn em một nửa vẫn có anh?

Không biết mai nầy mình có gặp lại nhau?
Khi đường tình đã phân chia đôi ngã?
Nếu ngày xưa Em không kiêu sa dối trá?
Nếu ngày xưa Anh yêu chân thật hết lòng .

Ta đã xa nhau như hai kẻ bạc tình
Em kiêu hãnh còn anh thì cao ngạo?
Em thông minh ,đẹp , con nhà giàu
Anh tự hào hiền, giỏi vỏ thuật
Ai cũng tự coi mình là nhất
Nên cỏi tình sớm nếm trãi thương đau
Em bây giờ đã quên hết hay chưa?
Góc phố nhỏ quán chiều ta hò hẹn?
Giảng đường hai Văn Khoa cười bẽn lẽn
Khi bạn bè bắt gặp mình hôn nhau?

Khoảnh khắc hanh phúc như giấc chiêm bao
Tình đã đến rồi đi trong 8 tháng
Nhiều lúc cải nhau để lòng ngao ngán
Giấc mộng tình đốt mãi không thành tro ?

Tóc em bay bay trong chiều dạo phố
Môi cười tươi rạng rở thưở tình ru,
Hạnh phúc ngày ấy có quá xa mù?
Nụ hôn tình đẩy đưa đành sai chỗ?

Đạo đời em chia hai ngã

Lâu ngày ta tìm lại nhau
Mặt nhìn đối mặt lòng xao xuyến lòng.
Cuộc đời tất cả hư không,
Nhưng tình yêu vẫn mênh mông bềnh bồng?
Hai năm đạo nghĩa vợ chồng,
Hơn năm đoạn cắt cho lòng đớn đau
Với Em xác có hanh hao
Nhưng tâm bình lặng thanh cao ngút ngàn
Dù không lời hẹn đá vàng
Nhưng hạnh phúc vẫn ngập tràn tim anh
Bờ môi ánh mắt long lanh
Biển trời tình cảm Em dành người thương
Dù Em khoá cửa thiên đường
Bỏ Anh với gối nệm giường lạnh tanh
Nhưng hồn em vẫn có anh
Quan tâm giấc ngủ bửa ăn chu toàn
chia đôi hai nửa mỏi mòn
Hẹn ngày tái ngộ vuông tròn nha em
Yến Loan là của Văn Thêm
Sài Gòn Châu Đốc ngày đêm nguyện cầu
Yêu nhau từ buổi gặp đầu
Cớ sao hai đứa qua cầu dở dang?
Em tìm đất Phật bình an
Bỏ anh lẽ bóng trần gian sao đành?
Trời ơi! hai tiếng cố nhân
Là Em đào sẵn mộ phần chôn anh
cắt đôi hai nữa vầng trăng
Vẫn chưa kết sổ nợ nần đôi ta
Cho Anh xin lỗi em nha,
Phật nào muốn bản tình ca không tròn?.

Giấc mơ mùa thu Hà Nội

Bạn gởi đến tôi mùa thu Hà nội
Ba sáu phố phường cổ kính trong thơ
Hà nội hôm nay còn rực sắc cờ
Thưở Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập?

Mùa Thu đến ai chờ ai đợi?
Lá thu vàng theo gió rời cây,
Mưa thu buồn che khuất chân mây,
Còn trăng thu tròn đâu chưa tới?

Tôi hình dung nắng thu Hà nội
Chắc hiền hoà hơn gió heo may?
Phượng đỏ trời điểm sắc Hồ Tây
Cô em gái nụ cười tươi rói

Cám ơn nhé nàng thơ Hà Nội
Đưa tôi về nổi nhớ xa xôi
Thăng long thành cờ bay phất phới,
Gò Đóng đa xác giặc nằm phơi...

Tôi được biết mùa thu tháng tám
Xanh biếc mây trời nắng ấm thủ đô
Ta đoạt chính quyền từ tay giặc Pháp
Như ngày xưa Lê Lợi lấy Đông đô

Hào khí tổ tiên kiên trung bất khuất,
Không cam tâm làm nô lệ ngoại bang
Ngày hôm nay Hà nội sống vinh quang
Hãy xứng đáng làm trái tim tổ quốc...

Tình lại em tình xưa

Trả lại em tuổi bốn mươi,
Cùng bao tiếng hát nụ cười pha lê,
Những lời trách móc hẹn thề,
Tuổi già đâu giống đam mê tình đầu?

Tình yêu cũng lắm bể dâu,
Tình nhân em đếm mười đầu ngón tay
Khoảnh khắc quen biết đắm say
Ngọt ngào chen lẫn chua cay đủ rồi?

Em về tô lại son môi,
Tâm tình thả nồi buông trôi câu người
Anh thì ngày một biếng lười,
Trái tim băng giá nụ cười khùng điên,

Trăng vàng nửa mảnh ngã nghiêng
Tình yêu thánh thiện thiêng liêng mỏi mòn,
Chí hùng lấp biển dời non,
Tay đàn tay súng chỉ còn trong mơ...

Em ơi đừng nói đợi chờ,
Nghìn thu sóng vỗ mịt mờ đại dương
Tìm trong khói sóng trùng dương,
Bóng người xa đã tha phương du hành

Nửa vòng trái đấy xoay quanh,
Phải duyên kết số nợ nần tính sau
Chia tay ai chẳng lòng đau
Khi da thịt đã nhạt màu ái ân

Nồng nàn hương vị gối chăn,
Giường xưa đã có tình nhân khác rồi
Em cười vui đỏ má môi,
Tại sao lại nói với tôi là buồn?

Thôi em tình đã cạn nguồn,
Đi qua biển nhớ núi buồn là quên,
Nợ duyên mình đã chông chênh
Xoá đi rồi lại thay tên một người?

Trả lại em tuổi bốn mươi,
khung trời xưa voi 1 người mới quen?
Đừng ai trách móc hờn ghen
Ta vào canh bạc đỏ đen cuối đời

Lạnh lùng giữ đúng luật chơi,
Chúc em may mắn để đời lên hương
Riêng anh mộng vẫn bình thường
Tìm trong kinh Phật con đường tịnh tâm

Cuộc đời mình cứ thăng trầm
Ai không có chút sai lầm tình duyên,
Người tỉnh cũng có lúc điên,
Chìm trong giấc mộng biến thiên hảo huyền

Nụ hôn trên Net

Có những nụ hôn chỉ xảy ra trên mạng
Vậy mà đúng lúc làm ta vui?
Tình cảm người làm thơ thường lãng mạn
vẫn cố tình giử khoản cách xa xa

Em có cười anh không hả người ta?
Sao gặp nhau mà không thèm chào hỏi?
Mắt thản nhiên sao lòng tức tối
Nhỏ giọt lệ buồn xuống má môi

Mấy hôm rồi ta đã đi đâu?
Hình như quen thêm ai trên mạng?
Tình cảm giản đơn nhưng trong sáng
Như nụ hôn bất chợt ngỡ ngàng?

Ghét Anh ghê người đàn ông tham lam,
Đã xua đi giá băng lòng đông lạnh
Anh hôn em coi chừng bị cắn?
Tuyết tan rồi anh hôn nữa thôi?

Tình cờ chúng mình quen nhau

Rất tình cờ anh được quen em ,
Người con gái mang tên Kim Phượng
Tưởng thật hiền không ngờ thật bướng
Dể ghét nhưng mà cũng...dể thương?

Làm khác ngành còn ở hai phương,
Gặp nhau chỉ một hai ngày nghĩ
Giận hờn hoài thật là phi lý
thế mà sao cứ giận nhau hoài?

Phượng là một bà chúa độc tài?
Anh cũng là ông vua tự ái
Nếu tìm ra ai người thắng bại
Chắc là anh mãi mãi thua em?

Đã nhiều lần thao thức trong đêm
Xua mâu thuẩn dằn dai tâm trí
Anh nhớ lại buổu đầu nguyên thuỷ
Đẹp nồng nàn ánh mắt em trao?

Thế là Phượng đã hiểu tại sao?
Chiều thứ bảy giận em vẫn tới?
Cải nhau đó nhưng anh vẫn đợi
Như ngày nào mình hẹn hò nhau?

Đừng cười nhé trong giấc chiêm bao,
Em đã nuông chìu anh đủ thứ
Em dịu dàng như nàng tiên nữ
Nàng tiên Kim Phượng của Văn Thêm?

Anh ngắm sao trời trong mắt em,
Thì thầm ba tiếng ANH YÊU Em
Mắt môi chạm nhẹ mà sướng lắm
(Anh thấy mùa Xuân trong hố thẳm)
Như ánh trăng vàng xuyên bóng đêm?

Tôi đã lầm EM

Ngày trước cứ ngỡ em hiền
Bị ai trêu ghẹo làm phiền khóc thôi?
Nghĩa khí nổi dậy trong tôi,
Bi giờ mới biết là tôi bị lầm?

Tôi quen em cũng lặng thầm,
Nụ hôn trên Net sau lần giận nhau,
Hồn tôi nổi sóng lao xao,
Câu thơ em viết ngọt ngào...dể thương
Nghĩ là tình mãi vấn vương,
Hiền nhân Hoa Tuyết chung đường có nhau?
Cùng chung nghiệp giáo thanh cao,
Nhưng chưa hiểu rỏ về nhau tận tường?
Một sáng còn đọng hơi sương,
Em với người bạn bất thường tìm tôi,
Lạnh lùng lời nói xa xôi,
Làm tôi bị sốc cắt đôi nợ tình,
Tôi không muốn nói về mình,
Miền tây mấy tỉnh lộ trình làm ăn
Đời nghèo tôi vẫn doanh nhân,
Cũng có tài khoản ngân hàng như ai?
Nếu em lòng dạ đổi thay,
Tôi coi như gặp vận may đoạn tình,
Trách em? tôi chỉ trách mình,
Đa tình trong cái vô tình...quen em?

Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

Tặng em một bó hoa hồng

Một bông hồng cho Người phụ nữ đảm đang
Sống quên mình nuôi ba con vào đại học
Xứ Úc Melbourne bôn ba cô độc
vẫn rạng ngời đức hạnh Việt Nam

Em chính là Người phụ nữ trong mơ
Một đoá Hồng Nhung dịu dàng sắc thắm
Dù hai đứa ở cách xa ngàn dặm
nhưng nợ duyên vẫn đến lặng thầm....

Em nói sẽ bay về Việt Nam ngay
Vì chuyện ấy đối với em không khó?
Nhưng gặp Em đâu phải là chuyện nhỏ?
Ôm nhớ thương Anh mong đợi từng ngày

Em trỗi khúc nhạc lòng nhiều âm điệu
Gieo hồn anh bao hạt giống tương tư
ngụ ý của em làm anh chợt hiểu
Rồi mềm lòng trong khúc hat tình xa

Mình gởi vào nhau nổi niềm thiết tha,
Từ cuộc sống có rất nhiều trăn trở,
Lạ lùng thay hai mãnh đời dang dở,
Bổng kết thân nhau khoãnh khắc tình cờ,

Xin em giử dùm anh nghìn sợi nhớ
Để đôi bờ hợp nhất chuyện thần tiên?
Anh sẽ giử trong tim từng hơi thở
Lúc cùng em đi vào cỏi thiêng liệng

Hai phương trời cách biệt

Mình thuộc về hai thế giới khác nhau
Ngày và đêm cách chia khi lên mạng
Tuổi hoàng hôn vẫn nhiều lãng mạn
Lòng lâng lâng xúc cảm dạt dào

Nhiều đêm buồn anh ngắm trăng sao
Thương em phải ngày đêm tần tảo,
Đất Cali cũng nhiều gió bảo,
Đâu phải thiên đàng trong chiêm bao?

Cuộc đời nhiều lúc không như mộng
Người đến rồi đi ôi! đàn ông
Để lại hồn em nhiều khoản trống
Hạnh phúc ươm hồng hoá hư không

Anh tin tưởng mình không thất vọng
Để chiếc đò tình cặp bến sông
cuối đời xuân đến đem hy vọng
Lạnh giá trời đông vẫn ấm lòng

Nỗi nhớ người phương xa

Ngày trước có cách xa đâu
Chợ Trạm Thủ Bộ 2 đầu thân thương
Lại còn có lúc chung trường
Cớ sao ta chẳng chung đường tuổi yêu?

Để giờ tuổi đã xế chiều
Bên kia nước Úc Em nhiều đa đoan
Cũng may trái đất vẫn tròn
Tình cờ trên Net ta còn duyên trao

Tiếng em trong ấm ngọt ngào
Gieo bao nổi nhớ êm vào lòng anh
Xác xa nhưng hồn thật gần
Trầu Cau 1 gánh chung thân suốt đời?

Bên nhau phút cuối cuộc đời
Sướng vui no đói ngọt bùi đồng cam

Từ hai đầu nỗi nhớ

Em đang độ tuổi mùa Thu
Melbourne đón tuyết xa mù tình quê
Sài gòn mấy lượt đi về
Trái tim trung hậu ủ ê nổi buồn.

Còn Anh tình ngỡ cạn nguồn,
Nhìn xem nhân thế đóng tuồng cười vui
Tháng năm đời ngỡ êm xuôi
Bất ngờ nổi sóng vì Người tâm giao

Lạ lùng chỉ mới biết nhau
Bóng Hồng Nhung đã đi vào trong mơ
cùng em dệt mộng đối thơ
Chờ ngày gặp mặt duyên tơ cột ràng

Nửa đời 2 đứa dở dang
Chắt chiu 1 chút hương tàn chiều xuân
Tình vương hồn cứ bâng khuâng
Trách sao chẳng được tròn duyên ban đầu?

Biển đời bao cuộc bể dâu
Chân trời góc biển dãi dầu mưu sinh
Nay cùng gãy đổ gia đình,
Tái hợp không biết cuộc tình về đâu?

Thơ gởi người thiếu phụ phương xa

Em đang độ tuổi nửa chừng xuân
Sống trên đất khách khổ vì chồng.
Ngày tháng qua nhanh như giấc mộng
Vui buồn tri kỷ có ai không?

Em vẫn là người thiếu phụ Á đông
Trãi bao sóng gió vẫn hoà đồng
Ẩn dấu trong tim nhiều khat vọng
Trời cao biển rộng đất mênh mông.

Anh biết em có tài lướt sóng,
Hoà nhã chân tình khéo cảm thông
Hợp ý mến nhau ta thành bạn
Dù giửa biển đời hai nhánh sông

Có lẽ chúng mình chung cách sống
Tâm hồn phóng khoáng thích nhạc thơ
Mặc cho thời thế nhiều biến động
Tình ở tuổi nào cũng vẫn vơ

Có những giấc mơ thành hiện thực
Có những hiện thực ngỡ là mơ
Ước gì hai đứa nên duyên nợ
Giản dị tự nhiên đến không ngờ?

Hai đúa chúng mình đều dang dở
Có tiền nhưng lại sống bơ vơ
Vật chất không mua được hạnh phúc
nguyện cầu thượng đế nối duyên tơ

Dù nay sông núi còn cách trở
Đêm ngày hai đúa mãi vấn vương
Chĩ mong sớm được thành chồng vợ
Người bốn phương trời nhập một phương...

Tình bay vào cỏi hư không

Tình bay vào cỏi hư không

Mây tan hoang trước cơn bão lớn
Anh bàng hoàng đau đớn trước tình bay
Nụ cười buồn theo cuộc sống lắt lay
Hồn lang thang như chiếc tàu không định bến
Đêm cuồng quay theo bạn tình đú đởn
Vóc ngọc da ngà không đủ ấm trái tim
Đành trở về với chiếc bóng lặng im
Rũ chăn gối,tìm hương xưa mặc niệm
Trôi xa rồi những tháng năm mầu nhiệm
Em cùng ta choáng ngợp cỏi tình say
Tình nồng nàn ngỡ trọn kiếp khó phai
Nhưng định mệnh an bài phân giới tuyến
Chân tình anh chỉ làm em xao xuyến
Nhưng vết thương lòng đâu dể nguôi ngoay
Hạnh phúc một lần vượt khỏi tầm tay
Mộng tan nát làm sao hàn gắn lại?
Anh đã sai vì quá nhiều tự ái
Nghi ngờ em có biểu hiện đổi thay
Nỗi đau em không muốn tỏ cùng ai
Tìm giải thoát trong những câu kinh Phật
Anh vô tình thản nhiên cười tự đắc
Bên vườn hoa hương sắc chẳng thua em
Nhưng làm sao anh quên được thuở ấm êm
Hai hồn xác xa phương luôn hợp nhất?
Ba năm qua anh làm tên hành khất
Cầu xin em được nối lại tình xưa
Như vầng trăng qua giông bão gió mưa
Vẫn sáng đẹp chung hòa cùng mặt đất
Nhưng lửa yêu đương trong em đã tắt
Chuyện vui buồn khoãnh khắc thật phù du
Thà làm ngọn cỏ dưới chân bồ tát
Hồn phiêu diêu an lạc đến thiên thu
Lời em nói anh nghe thật rối mù
Không là cỏ sao hiểu nỗi sầu của cỏ?
Chuyện hoang đường mà em khua chuông mỏ
Tự giam hồn mình vào chốn thâm u
Nếu con người đạt được đỉnh vô ưu
Không tình cảm có khác gì sỏi đá?
Tu không phải trở về thời hoang dã
Sùng bái tượng thần như kẻ đại ngu
Em hãy nhìn xem bao nhiêu thầy tu
Cũng hưởng lạc, mê tiền, mê danh vọng
Đừng tụng hoài những câu kinh sáo rỗng
Kiếp luân hồi mọi chuyện hóa hư không
Thế giới ngày nay rực rỡ ánh hồng
Em loạn trí thêu dệt toàn đen tối
Không có thánh thần nào xuống cứu rỗi
Vì chính em tự đưa cổ vào tròng

Thơ gởi những người bạn trên net

Thơ gởi những người bạn trên net
Rất nhiều tấm lòng đơn sơ chân thật
Dẩu xa xôi nhưng ta vẫn thấy gần
Có những con người chưa lần gặp mặt
Qua màn hình tình cảm bổng nhiên thân
Như bóng trăng đuổi nhánh lá ngoài sân
Chuyện khoai sắn ruộng nương sao mộc mạc
Nỗi niềm riêng bâng quơ qua khúc hát
Dù người dưng cũng vướng víu nợ trần
Lắm người bảo tình ảo rất phù vân
Là chưa xét hết mọi bề phải trái
Nếu chúng ta chịu lắng lòng cảm nhận
Thời gian trôi thu ngắn lối đi dài
Những nụ cười trong như giọt sương mai
Làm ấm lại những trái tim giá lạnh
Lời nói thẹn thùa đong đưa huýt láy
Ta mơ màng ngỡ lạc cỏi tình say
Người trên net tuy gặp gở hàng ngày
Tầm mắt vẫn chưa nhận ra nhau được
Cứ tưởng tượng gót son êm nhẹ bước
Dáng yêu kiều sau câu chữ tung bay
Chưa bao giờ tay được chạm bàn tay
Sao hơi ấm như lan vào tim phổi
Người và ta cách xa nhau vời vợi
Sao hương thơm ngan ngát phủ quanh đời
Hồn đắm chìm trong cõi ảo chơi vơi
Men tình ái luôn làm ta say khướt
Suối tóc em có dài đen óng mượt
Ta mơ một lần thả nó buông lơi
Ngọt ngào làm sao hai tiếng anh ơi
Từ máy tính đã đi vào giấc ngủ
Bến hạnh phúc ta đắp xây mong đợi
Chờ gặp người sáng tỏ chuyện riêng tư
Những câu thơ viết thay lời tâm sự
Lẫn nụ hôn môi gợi mở nguồn vui
Ân tình thiết tha chia sẽ ngọt bùi
Đã cuốn hút bao nhiêu hồn nam nữ
Chỉ thế thôi! chỉ trao nhau câu chữ
Kết nợ duyên thành bạn hữu người thân
Biết mai nầy trên vạn nẽo đường trần
Có hòa hợp nhau nối liền tình sử?

Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010

Chuyện đời không hợp thời tan

Chuyện đời không hợp thì tan
Đừng thêm giọt đắng làm tràn cốc ly,
Để rồi lỡ mộng tình si,
Ngậm ngùi đưa tiễn người đi qua đời.

Anh em chỉ mới quen hơi,
Nghe trong tiềm thức triệu lời ái ân,
Gặp nhau mới chỉ một lần,
Xác hồn như đã nhập dần vào nhau.

Cảm thông quá khứ lao đao,
Đôi tim thầm nguyện yêu nhau trọn đời,
Nửa khuya chờ đón sao rơi,
Mượn mây gởi gió chuyễn lời đến em...

Mùa thu cũng đã đi qua

Mùa thu chậm rải cũng đi qua,
Để sót trận mưa rất nhạt nhoà,
Rồi mưa cũng về nơi xứ lạ,
Bôi xoá đi dần chuyện chúng ta...

Em nói làm chi lời cay đắng,
Tình nhạt màu hỏng phải ghen nghen,
Tại lòng em lúc mưa lúc nắng,
Còn anh, nóng lạnh chịu không quen

Tại sao yêu là phải bon chen,
Vào cho được trái tim đóng cửa?
Anh dành cho em quyền chọn lựa,
Đã rỏ rồi, còn hỏi trắng đen?

Anh đâu phải anh chàng Ngưu lang,
Em cũng đừng nên làm Chức nữ,
Hảy lật qua nhanh trang tình sử,
Ta lạnh lòng đón mùa đông sang ...

Ba điều ước không thành

Có một nàng tiên nhỏ,
Ban tôi ba điều ước,
Tôi mừng quá xin được,
Những gì mình muốn có.

Điều đầu tiên tình yêu,
Làm nàng tiên bối rối!
Nàng tiên làm sao hiểu?
Khi chính nàng lẽ loi?

Điều thứ hai Hạnh phúc,
Chuyện ấy càng xa xôi,
Thôi thì nàng hãy giúp,
Khởi đầu từ tình bạn?

Điều nầy không quá đáng,
Nàng tiên cười chấp nhận,
Tình bạn không lãng mạn,
Nhưng lại được bình an...

Tôi lại quá tham lam,
Cố tình vượt ranh giới,
Tại sao nàng hỏng dám?
Buồn quá nàng tiên ơi...

Thiên đương ta mơ ước

Từ khi gặp em anh đã mơ,
Mở cửa thiên đường đẹp như thơ,
Dù biển rộng bao la cách trở,
Tình đôi ta vượt mọi bến bờ.

Những lần vào Nét không thấy em,
Anh chịu đựng đêm buồn vô tận,
Nhìn bóng trăng rụng xuống bên thềm,
Anh tưởng tượng mắt em thăm bạn.

Gom nhớ thương nhờ gió chuyễn đi,
Nhưng sợ gió chuyễn sai địa chỉ,
Làm sao mình bên nhau mãi mãi,
Khi yêu thương chỉ mới bắt đầu?

Anh còn phải chờ đợi bao lâu,
Tình ngàn dặm gởi trao tri kỹ,
Cuộc đời nầy không gì hoàn mỹ,
Chỉ mong đời chung một hướng đi.

Hoa rất đẹp khi hoa còn hương nhị,
Trăng yêu kiều trong độ tuổi trăng non,
Tình nên thơ khi ước mộng chưa tròn,
Đời đẹp nhất là yêu trong tưởng tượng.

Thử thách tình yêu

Trong bóng đêm thiếu nguồn sáng mặt trời,
Ta ngộ nhận mặt trăng là sáng nhất.
Chúng mình nên coi nhau là duy nhất
Khi trãi qua thực nghiệm của cuộc đời.

Trong tình yêu ai cũng vướng nhiều thử thách,
Chỉ có chân tình mới lay động hai trái tim,
Ta đã vượt qua rất nhiều khoản cách,
Tưởng chừng như đang tát biển mò kim

Em nhỏ bé trong tình yêu anh rộng lớn,
Dù lúc khởi đầu em cũng bướng và kiêu,
Nhưng em đã sớm nhận ra được mọi điều,
Tình yêu không phải mang ra đùa giởn...

Hy vọng lại nẫy mầm

HIỀN NHÂN

Đã một lần đau khổ vì người dưng,
Ta cứ ngỡ tim mình đã hoá đá,
Nhưng lên Nét gặp người từ xứ lạ,
Tim lại đâm chòi ,nẫy lộc, nở hoa xuân,

Ta bắt đầu thương nhớ bâng khuâng,
Hồn không biết đến thiên đường hay địa ngục?
Ta như lạc giữa phòng loan hoa chúc,
Ôm chặt nàng chỉ sợ giấc mơ tan...?

Ta đang thử...?mà không...ta đã nếm,
Chén rượu tình vừa ngọt lại vừa cay,
Lòng bàng hoàng run rẫy khỏi cơn say,
Ta mới biết chân tình là ảo mộng.

Bao giờ mưa sẽ tạnh?

Tôi hỏi trời bao giờ mưa sẽ tạnh?
Suối lệ đầy tôi cần chút nắng mai.
Thôi người ơi! giữa biển đời cô quạnh,
Nắng có nhiều cũng chẳng ấm vòng tay

Xoá quá khứ tôi muốn thay hiện tại,
Ai là người tôi sẽ gặp nay mai?
Ai sẽ cùng tôi cạn chén tình say,
Để hai đứa có mùa xuân tươi sáng?

Lòng vị tha nhiệm mầu

Người hỏi biển tấm lòng nào rộng nhất?
Có phải chính là lòng biển bao la?
Không người ạ ,lòng vị tha chân chất,
Còn rộng hơn cả trời đất giang hà.

Biển mênh mông nhưng thường hay nỗi sóng,
Nhiều lúc làm con người mất niềm tin,
Lòng vị tha sẽ mang đến ân tình,
Sẽ kết nối mọi thương yêu hy vọng...

Chuyện tình trăng núi

Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.

Núi vững chải cao như người quân tử,
Trăng yêu kiều tỏa áng sáng tương tư,
Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.

Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
Mặc kệ người ta vương thói bướm hoa,
Anh và em sống đến già như trăng núi.

Hạnh phúc thật nồng nàn

Sao đêm nay anh thấy lòng vui quá,
Biết ngày mai còn vui nữa không em?
Anh ấm lòng bởi lời nói ngọt êm,
Xuất phát từ một trái tim băng giá.

Ước gì mình có nhau hoài năm tháng,
Hai tâm hồn không để lạc mất nhau,
Từ đêm nay và nếu đuợc ở kiếp sau,
Ta ngây ngất trong biển tình lai láng.

Anh uống cạn men yêu em trao tặng,
Muôn khát khao cứ đắm đuối quay cuồng,
Với những gì tha thiết của yêu đương,
Từ melbourne nhưng anh nghe gần lắm.

Giọng nói em làm anh xao xuyến lạ,
Lưới hương trinh nhè nhẹ phủ vây quanh,
Ước gì mình cùng hoà nhập xác thân
Đem hạnh phúc đáp đền ơn tri ngộ...

Chủ Nhật, 21 tháng 3, 2010

Tình không bến đợi chờ

Thơ Hiền Nhân- Truc Xanh

Tình không bến đợi chờ

Biết nói gì ? Em ở xa anh quá
Kinh tình yêu không sưởi ấm đủ trái tim
Giữa mùa Xuân sao lòng còn lạnh giá?
Để tình trôi vào khoảng trống im lìm?

Hạnh phúc nơi đâu, Anh mỏi mắt tìm
Người cỏi ảo nhưng nhớ nhung chân thật
Trời bao la vẫn hướng về mặt đất
Nợ ân tình khó trả hết cho em

Đọc "Níu tay nghìn trùng"để nhớ thương thêm
Thơ Trúc Xanh luôn làm anh xao xuyến
Từng câu chữ như tiếng lòng ước nguyện
Được cùng người hòa quyện kết duyên thơ

Chồn chân rồi sao chưa thấy bến mơ?
Khoảng cách đôi tim đâu đo bằng thướt được
Anh vẫn độc hành lang thang đếm bước
Tình phương xa chẳng có bến đợi chờ
HIỀN NHÂN

TX

Truc   Xanh

Đăng ký: 15/01/2010 14:07
Số bài gửi: 80

Ngày gửi: 14/03/2010 09:20


Hoạ cùng bài TÌNH KHÔNG BẾN ĐỢI CHỜ của anh hiennhan

TÌNH THƠ TRI KỈ

Con thuyền tình bao giờ cập bến mơ
Cho thơ nối thơ chan hoà vần thương mến
Tình tri âm đâu cần lời hò hẹn
Khi phương trời ta mãi nhớ về nhau

Đêm từng đêm dưới trăng em nguyện cầu
Biển bao la bớt rộng dài giông tố
Để thuyền anh cập bến mơ sóng vỗ
Da diết êm đềm nơi tương ngộ ngàn năm

Vẫn chỉ là niềm mơ mộng xa xăm.
Khi hai phương nghìn trùng trong vời vợi
Lời nhớ thương cho lòng nghe bối rối
Nợ ân tình đau đáu những trang thơ

Để từng đêm em vẫn đợi vẫn chờ
Vầng trăng non thắp hai phương tri kỉ
Tiếng lòng anh dầu chẳng lời hoa mĩ
Vẫn ấm lòng tình thơ ấy phương em…
Truc Xanh
Phương MI xin viết tiếp bài thơ của anh hmhiennhan

Lời thơ nghe sao buồn quá đi thôi
Duyên nợ ba sinh là ý của trời
Người ơi người ! xin anh đừng quá vội !
Nửa của anh đang kề cận anh rồi ..

pm85

phuongmi2985

Đăng ký: 14/09/2009 09:1
Số bài gửi: 454


Cho Mi góp một chút "tình" với nha

CHÂN TÌNH

Ngưỡng mộ một tâm tình thuỷ chung
Em viết lời thơ tận đáy lòng
Đời nầy đâu dễ bao người có
Một trái tim yêu vẹn đến cùng...

Hỡi người con gái mà anh yêu !
Cầu mong chị hạnh phúc thật nhiều
Được yêu với tấm lòng chân thật
Chị sẽ yên bình biết bao nhiêu...

Luôn giữ tình yêu đẹp nha anh !
Dù có đợi lâu , mộng sẽ thành
Chân tình sẽ làm người cảm động
Gương xưa dù vỡ sẽ lại lành..

HIỀN NHÂN

Chia tay vì quá yêu nhau?

Hết rồi,tất cả chia xa,
Cuộc tình mình chỉ còn là khói sương?
Nghẹn ngào hai tiếng người dưng,
Cho ta gởi trả nhớ thương cuối cùng?

Đời ta rồi sẽ mông lung,
Ghen nhau dẩn đến lạnh lùng mất nhau?
Hạnh phúc như giấc chiêm bao,
Yêu nhau sao giết đời nhau lạ lùng...

Mi phá một chút nha

THẬT YÊU !

Yêu nhiều nên mới chia tay ?

Nghĩ xem có phải đã đầy yêu chưa ?

Hay là chỉ mới vương tơ ?

Ngỡ rằng yêu đã một "kho" thật nhiều...

Những cái tương tự tình yêu

Cũng nhiều nhiều lắm phải điều bạn ơi !

Tình yêu chỉ một mà thôi

Chỉ là duy nhất cho người mình thương

Đã yêu dù vạn nẻo đường

Quy về một mối tơ vương ban đầu...

Phương Mi


Thơ xướng họa giữa Hiền Nhân -Phương My



Lẻ loi

Có hai người sẽ không thấy lẻ loi
Nếu chỉ một thì sẽ là cô độc
Có những lúc muốn tìm người để khóc
Nhìn quẩn quanh vẫn chỉ một bóng mình

Có đôi lúc cũng muốn lặng thinh
Không ai hết , chỉ riêng mình yên tĩnh
Những khi đó ta với ta đối diện
Cũng thương mình như chiếc lá mà thôi

Cũng không cần toan tính xa xôi
Sống vui vẻ mà không cần nghĩ ngợi
Cái gì tới rồi thì cũng sẽ tới
Thời gian ơi ! có níu kéo được gì ?

Em cũng không mơ ước điều chi
Cái hạnh phúc mà bao người mong lấy
Đừng hỏi em , sao hôm nay như vậy
Vì đôi khi em cũng thấy bất cần ...

Em ru mình theo những tháng năm
Ngủ ngoan nhé ! đừng bao giờ tỉnh giấc
Tình yêu ơi ! đừng bao giờ đùa cợt
Cho em yên với cuộc sống âm thầm
Phương Mi
Đủ hai người cuộc sống bớt lẽ loi,
Nhưng vô phúc sẽ trở thành bất hạnh,
Đời cô đơn muốn sẽ chia ấm lạnh,
Buồn làm sao ta vẫn cứ lạc loài?

Có nhiều đêm phải đối bóng chính mình,
Thấy đời sống quá vô cùng nhàm chán,
Ta thèm muốn có thêm vài người bạn,
Thèm được nâng niu chia sẽ ân tình

Ta mệt mỏi với hạnh phúc kiếm tìm,
Hồn lạc lõng trước thiên đường cửa đóng
Cất vào tim bao thương yêu hy vọng
Công lý còn xứng đáng để ta tin?

Một nửa ta ơi, người ở nơi nào,
Xin hãy đến thật lòng đừng đùa cợt
Cuộc đời nầy không còn gì vui hết
Khi con người sống mà không tin nhau
Hiền Nhân

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

Tình trong cỏi ảo

Khúc Xuân nồng-lời tình ru

Bâng khuâng anh ngồi đọc khúc xuân nồng,
Cỏi ảo mà sao mình lại nhớ mong?
Melbourne ngày trước còn gợn sóng,
Bắc Mỷ hôm nay em gởi bão lòng?

Thơ của Em là tiếng lòng trăn trở,
Thật thiết tha và chân thật như Người
Trên môi em vẫn xinh đẹp nụ cười,
Cố che dấu những nỗi sầu muôn thuở?

Anh ngại ngần ,ở cách xa em quá
Dù con tim cảm nhận tiếng tơ đồng,
Mưa gió đã qua,nắng hồng rộn rã...
Mùa xuân sắp về thay thế mùa đông,

Hồn anh chìm trong cỏi nhớ chơi vơi!
Với một người mới tình cờ quen biết
Từng thản nhiên trước vườn hoa mắt biếc,
Chẳng lẽ nhớ nhung kẻ cuối chân trời?

Đó có phải là tình không biên giới?
Như lời bài thơ xướng họa hôm nào.
Níu tay nghìn trùng đuổi bắt ánh sao?
Vì tưởng mình trên đỉnh cao mây khói?

Đừng trách anh sao sớm có dấu hỏi?
Dù trong tim đã xác nhận một điều,
Không gian kia không cách trở bao nhiêu,
Chúng mình vẫn hòa chung nhau giai điệu

Em cũng như mọi phụ nữ đang yêu,
Cũng biết hờn ghen,nhớ nhung, tức tối,
Nhưng chúng mình làm chuyện giống nhau thôi,
Đáp lời yêu thương trăm nơi trăm kiểu

Em thừa biết anh không phải hèn yếu,
Chưa bao giờ đi khất thực tình yêu
Vẫn đùa vui trước nắng sớm mưa chiều,
Mặc kẻ tiểu nhân dèm pha chế diễu

Người tốt chung quanh anh đã quá nhiều,
Cũng dập dìu tài tử với giai nhân,
Tình yêu anh sau trước vẫn chỉ dành,
Người ấy là ai rồi em sẽ hiểu

Xưa chàng Tú Uyên chỉ mới thấy tranh,
Đã vội ôm tranh tương tư người ảo,
Anh và em dẫu sao cũng người thật,
Sống gần nhau chung một góc địa cầu

Anh quá quen rồi cảm giác cách xa,
Hoặc người quen bổng trở nên xa lạ,
Chân đứng vững giữa dòng đời nghiêng ngã,
Đủ mềm lòng trước khúc hát tình xa

Thơ đã dẫn anh vào đến mê cung,
Vườn địa đàng đã đơm hoa kết trái,
Tình cỏi ảo! nhưng xin em ân sũng,
Cùng với anh đi đến chốn tận cùng

Hãy để trái tim ngõ lời muốn nói,
Bắc Mỷ-Việt Nam đâu có xa xôi?
Khúc xuân nồng sưởi ấm hồn đơn côi,
Cỏi đi về sẽ sớm chung một lối?