thihoang
DUYÊN GÌ?
Duyên thơ duyên ý duyên tình
Cám ơn thơ kết chúng mình làm hai
Nợ duyên đâu ngại đường dài
Ơn Người Hiền đã đoái hoài thơ tôi
Êm trôi xin thả dòng vui
Đau thương lệ ứa xin vùi thật sâu
Mặc cho nước trôi qua cầu
Mặc cho tan nát đớn đau bão bùng
Thơ cho mình được trùng phùng
Dù duyên dù nợ cũng không chia lòng
Duyên nợ?
Nghe lời em nói ấm lòng
Duyên thơ duyên nợ hoà đồng bên nhau
Trái tim nếu mở cửa vào
Anh xin gởi hết ngọt ngào yêu thương
Hai đầu nặng gánh nắng sương
Vẫn không vượt khỏi vấn vương của tình
Xuân hồng dệt ánh bình minh
Hồn hoang lạnh bổng hồi sinh nụ cười
Nhân đôi một chút niềm vui
Chia đôi một chút ngậm ngùi đã qua
Cho anh hỏi nhỏ em nha
Giấc mơ hạnh phúc chung nhà được không?
Thuyền yêu ta có xuôi dòng
Lướt qua gió bão mưa dông phủ phàng?
Nợ tình nếu đã đeo mang
Phải vào địa ngục thiên đàng cũng cam
Hmhiennhan
Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011
Hoài mộng tình hồng
Biệt ly nhưng chẳng nói lời vĩnh biệt
Hết giận anh rồi em sẽ quay về
Làm sao đoạn tuyệt tiếng lòng thắm thiết
Mộng đẹp trùng phùng người ngoài sơn khê
Xác định niềm tin biển núi cận kề
Chúng mình đã thắm hoà duyên hợp cẩn
Chén rượu giao bôi đậm đà vị mặn
Bởi giọt lệ tình kết đọng đê mê
Anh nắm tay em dạo khắp trời quê
Dựa cầu Thủ Bộ ngắm trăng toả sáng
Quán cháo vịt đơn sơ nhưng lãng mạn
Nằm giữa cánh đồng lúa chín trĩu bông
Chợ Trạm ồn ào ngay lúc hừng đông
Giá cả bình dân với người sang trọng
Cà phê miệt vườn đong đưa chiếc võng
Về Melbourne nỗi nhớ chắc mênh mông?
Kỷ niệm tình yêu tái hiện chất chồng
Đêm thiêng liêng ngấy ngây miền đất cấm
Bến bờ hạnh phúc ở gần nhau lắm
Em bật nguồn là tất cả liên thông
Mây Hồng ơi! anh vẫn cứ ngóng mong
Suối tình cảm vượt qua bờ biển rộng
Cách biệt nhau nhưng vẫn ươm hy vọng
Chuyện chúng mình không lạc bến hư không
hmhiennhan
Biệt ly nhưng chẳng nói lời vĩnh biệt
Hết giận anh rồi em sẽ quay về
Làm sao đoạn tuyệt tiếng lòng thắm thiết
Mộng đẹp trùng phùng người ngoài sơn khê
Xác định niềm tin biển núi cận kề
Chúng mình đã thắm hoà duyên hợp cẩn
Chén rượu giao bôi đậm đà vị mặn
Bởi giọt lệ tình kết đọng đê mê
Anh nắm tay em dạo khắp trời quê
Dựa cầu Thủ Bộ ngắm trăng toả sáng
Quán cháo vịt đơn sơ nhưng lãng mạn
Nằm giữa cánh đồng lúa chín trĩu bông
Chợ Trạm ồn ào ngay lúc hừng đông
Giá cả bình dân với người sang trọng
Cà phê miệt vườn đong đưa chiếc võng
Về Melbourne nỗi nhớ chắc mênh mông?
Kỷ niệm tình yêu tái hiện chất chồng
Đêm thiêng liêng ngấy ngây miền đất cấm
Bến bờ hạnh phúc ở gần nhau lắm
Em bật nguồn là tất cả liên thông
Mây Hồng ơi! anh vẫn cứ ngóng mong
Suối tình cảm vượt qua bờ biển rộng
Cách biệt nhau nhưng vẫn ươm hy vọng
Chuyện chúng mình không lạc bến hư không
hmhiennhan
Duyên kiếp bẻ bàng
Mộng xây biết mấy cho vừa?
Hồn hoài cảm phút tiễn đưa ngậm ngùi
Bên nhau được mấy ngày vui
Rồi xa, gượng gạo chôn vùi niềm đau
Hoa tình nở giữa trăng sao
Quen nhau một thoáng, thương nhau một đời
Ngập lòng nỗi nhớ chơi vơi!
Sao ta không giữ trọn lời thuỷ chung?
Melbourne tuyết lạnh bão bùng
Dư âm sống mãi đêm chung rượu thề
Dắt tay đi giữa trời quê
Hương theo chiều gió đam mê, bồi hồi
Ân tình sưởi ấm vành môi
Bên dòng suối ngọt ngào soi duyên mình
Người ơi! món nợ tử sinh
Tâm tư mãng kiếp nhớ hình bóng xưa
hmhiennhan
Mộng xây biết mấy cho vừa?
Hồn hoài cảm phút tiễn đưa ngậm ngùi
Bên nhau được mấy ngày vui
Rồi xa, gượng gạo chôn vùi niềm đau
Hoa tình nở giữa trăng sao
Quen nhau một thoáng, thương nhau một đời
Ngập lòng nỗi nhớ chơi vơi!
Sao ta không giữ trọn lời thuỷ chung?
Melbourne tuyết lạnh bão bùng
Dư âm sống mãi đêm chung rượu thề
Dắt tay đi giữa trời quê
Hương theo chiều gió đam mê, bồi hồi
Ân tình sưởi ấm vành môi
Bên dòng suối ngọt ngào soi duyên mình
Người ơi! món nợ tử sinh
Tâm tư mãng kiếp nhớ hình bóng xưa
hmhiennhan
thihoang đã viết:Ai khờ hơn ai?
Nối nhịp cầu duyên
Tình thơ đã nối nhịp thơ
Còn câu duyên nợ phải chờ ...ngày sau
Miễn là thấu hiểu lòng nhau
Vườn trầu đã có hương cau sớm chiều
Niềm vui mở rộng, chắt chiu
Nỗi buồn sẽ bớt đìu hiu hai đầu
Cuộc đời suy, thịnh, bể dâu
Luyến lưu mãi thưở ban đầu đắm say
Men tình vừa ngọt vừa cay
Nào ai muốn chuyện tương lai...bẻ bàng
Thuyền yêu xuất bến thẳng đàng
Chờ mong bên ấy chóng sang bên nầy
Mênh mông sông nước gió mây
Người đâu chưa gặp đã đầy nhớ nhung....
hmhiennhan
Thihoàng viết:
KẺ KHỜ
Núi đây
Là một kẻ khờ
Đêm đêm
nhỏ lệ đọc thơ một mình
Đau thơ bởi khóc cuộc tình
Uống tình
Tê tái một mình núi thôi
Chén tình
Đã đắng...
Lại ôi...
Ơn người
Xẻ nửa đơn côi
với mình
Cầu duyên
Nối nhịp duyên tình
Trầu vàng
Cùng với cau xanh mặn mòi
Duyên thơ
Duyên lứa thành đôi
Thơ
mang hạnh phúc cho tôi
Kẻ khờ
Giật mình
Ôi !
Chỉ là mơ
Dẫu mơ núi vẫn yêu thơ
Yêu người
Dẫu là
Cách trở
Xa xôi
Tình thơ lai láng
Tình người mênh mông.
Chưa chi đã nói dại khờ
Hay em định cắt mối tơ rối lòng?
Nếu đó nhỏ lệ phòng không
Thì đây hiện cũng mênh mông tình buồn
Nhớ thương chưa thể cạn nguồn
Hy vọng tìm lại mạch luồng tri âm
Men yêu,giọt đắng lặng thầm
Làm sao rỏ chuyện trăm năm vơi đầy?
Tình cũ trôi dạt chân mây
Khói sóng cay mắt, lệ đầy bến xưa
Nay duyên mới lọt song thưa
Bài thơ Hoàng Thị đong đưa mộng đầy
Cầu duyên, cầu nợ đắp xây
Nỗi lòng anh đã phơi bày qua thơ
Hạnh phúc sáng đẹp trong mơ
Sẽ thành hiện thực bất ngờ ngày sau
Chúng mình đồng cảm hiểu nhau
Hãy trao nhau hết ngọt ngào thương yêu
Giận hờn chi tuổi xế chiều
Dại khờ chưa biết ai nhiều hơn ai?
hmhiennhan
anhphuong2405 đã viết:
NHỚ!!!!!!!
Có bao nhiêu nỗi nhớ anh ơi
Cứ trăn trở cuộc đời ta tự hỏi
Và nỗi nhớ nào cứ xa vời vợi
Thời gian đi...Chậm đến nao lòng
Có lúc nào anh ....Nhớ đén em không
Hay phảng phất những câu đùa vô cớ
Chưa một lần ....Nhau mà lòng luyến nhớ
Để vai gầy mất ngủ suốt đêm thâu
Hương bưởi thơm từ mái tóc xanh màu
Cứ phảng phất một nỗi buồn vô cớ
AP2405
Giấc mơ hai chiều
Hình như...tất cả ...chỉ là hình như
Bản năng lý trí không chung quỷ đạo
Ta hãy theo lời trái tim mách bảo
Thỏa sức tâm tình như bạn tâm giao
Chẳng biết bao nhiêu nỗi nhớ lao xao
Từ câu thơ ảo len vào giấc ngủ
Dù xách định đó chỉ là lời ảo
Quyến rũ êm đềm như khúc tình ru
Chưa biết gì nhau sao lại luyến lưu?
Chuyện tình cảm lắm khi hơi khó hiểu
Khó phân định mộng mơ hay chế diễu
Nhưng lòng vẫn trĩu nặng khối ưu tư
Mơ hồ giữa chắc chắn với hình như
Hương tóc em đã làm anh ngây ngất
Anh uống cạn lời ru êm rót mật
Hồn nở đầy muôn hạt giống tương tư...
hmhiennhan
NHỚ!!!!!!!
Có bao nhiêu nỗi nhớ anh ơi
Cứ trăn trở cuộc đời ta tự hỏi
Và nỗi nhớ nào cứ xa vời vợi
Thời gian đi...Chậm đến nao lòng
Có lúc nào anh ....Nhớ đén em không
Hay phảng phất những câu đùa vô cớ
Chưa một lần ....Nhau mà lòng luyến nhớ
Để vai gầy mất ngủ suốt đêm thâu
Hương bưởi thơm từ mái tóc xanh màu
Cứ phảng phất một nỗi buồn vô cớ
AP2405
Giấc mơ hai chiều
Hình như...tất cả ...chỉ là hình như
Bản năng lý trí không chung quỷ đạo
Ta hãy theo lời trái tim mách bảo
Thỏa sức tâm tình như bạn tâm giao
Chẳng biết bao nhiêu nỗi nhớ lao xao
Từ câu thơ ảo len vào giấc ngủ
Dù xách định đó chỉ là lời ảo
Quyến rũ êm đềm như khúc tình ru
Chưa biết gì nhau sao lại luyến lưu?
Chuyện tình cảm lắm khi hơi khó hiểu
Khó phân định mộng mơ hay chế diễu
Nhưng lòng vẫn trĩu nặng khối ưu tư
Mơ hồ giữa chắc chắn với hình như
Hương tóc em đã làm anh ngây ngất
Anh uống cạn lời ru êm rót mật
Hồn nở đầy muôn hạt giống tương tư...
hmhiennhan
Nối nhịp cầu duyên
Tình thơ đã nối nhịp thơ
Còn câu duyên nợ phải chờ ...ngày sau
Miễn là thấu hiểu lòng nhau
Vườn trầu đã có hương cau sớm chiều
Niềm vui mở rộng, chắt chiu
Nỗi buồn sẽ bớt đìu hiu hai đầu
Cuộc đời suy, thịnh, bể dâu
Luyến lưu mãi thưở ban đầu đắm say
Men tình vừa ngọt vừa cay
Nào ai muốn chuyện tương lai...bẻ bàng
Thuyền yêu xuất bến thẳng đàng
Chờ mong bên ấy chóng sang bên nầy
Mênh mông sông nước gió mây
Người đâu chưa gặp đã đầy nhớ nhung....
hmhiennhan
Thihoàng viết:
KẺ KHỜ
Núi đây
Là một kẻ khờ
Đêm đêm
nhỏ lệ đọc thơ một mình
Đau thơ bởi khóc cuộc tình
Uống tình
Tê tái một mình núi thôi
Chén tình
Đã đắng...
Lại ôi...
Ơn người
Xẻ nửa đơn côi
với mình
Cầu duyên
Nối nhịp duyên tình
Trầu vàng
Cùng với cau xanh mặn mòi
Duyên thơ
Duyên lứa thành đôi
Thơ
mang hạnh phúc cho tôi
Kẻ khờ
Giật mình
Ôi !
Chỉ là mơ
Dẫu mơ núi vẫn yêu thơ
Yêu người
Dẫu là
Cách trở
Xa xôi
Tình thơ lai láng
Tình người mênh mông.
Tình thơ đã nối nhịp thơ
Còn câu duyên nợ phải chờ ...ngày sau
Miễn là thấu hiểu lòng nhau
Vườn trầu đã có hương cau sớm chiều
Niềm vui mở rộng, chắt chiu
Nỗi buồn sẽ bớt đìu hiu hai đầu
Cuộc đời suy, thịnh, bể dâu
Luyến lưu mãi thưở ban đầu đắm say
Men tình vừa ngọt vừa cay
Nào ai muốn chuyện tương lai...bẻ bàng
Thuyền yêu xuất bến thẳng đàng
Chờ mong bên ấy chóng sang bên nầy
Mênh mông sông nước gió mây
Người đâu chưa gặp đã đầy nhớ nhung....
hmhiennhan
Thihoàng viết:
KẺ KHỜ
Núi đây
Là một kẻ khờ
Đêm đêm
nhỏ lệ đọc thơ một mình
Đau thơ bởi khóc cuộc tình
Uống tình
Tê tái một mình núi thôi
Chén tình
Đã đắng...
Lại ôi...
Ơn người
Xẻ nửa đơn côi
với mình
Cầu duyên
Nối nhịp duyên tình
Trầu vàng
Cùng với cau xanh mặn mòi
Duyên thơ
Duyên lứa thành đôi
Thơ
mang hạnh phúc cho tôi
Kẻ khờ
Giật mình
Ôi !
Chỉ là mơ
Dẫu mơ núi vẫn yêu thơ
Yêu người
Dẫu là
Cách trở
Xa xôi
Tình thơ lai láng
Tình người mênh mông.
thihoang đã viết:Nối nhịp cầu duyên
DUYÊN NỢ?
Hiền Nhân
Nghe lời em nói ấm lòng
Duyên thơ duyên nợ hoà đồng bên nhau
Trái tim nếu mở cửa vào
Anh xin gởi hết ngọt ngào yêu thương
Hai đầu nặng gánh nắng sương
Vẫn không vượt khỏi vấn vương của tình
Xuân hồng dệt ánh bình minh
Hồn hoang lạnh bổng hồi sinh nụ cười
Nhân đôi một chút niềm vui
Chia đôi một chút ngậm ngùi đã qua
Cho anh hỏi nhỏ em nha
Giấc mơ hạnh phúc chung nhà được không?
Thuyền yêu ta có xuôi dòng
Lướt qua gió bão mưa dông phủ phàng?
Nợ tình nếu đã đeo mang
Phải vào địa ngục thiên đàng cũng cam
Hmhiennhan
Thi Hoàng viết: BÀ NGUYỆT ÔNG TƠ
Niềm vui
Em đã nhân hai
Nỗi buồn xẻ nửa
Ngậm ngùi chia ba
Giấc mơ...
Hạnh phúc chung nhà?
Một câu hỏi khó
Người đà ngóng trông...
Thuyền yêu
Xuất bến xuôi dòng
Bến tình
Phía ấy có mong có chờ?
Cám ơn Bà Nguyệt Ông Tơ
Nợ duyên- Duyên nợ
Tình thơ bắc cầu...
Tình thơ đã nối nhịp thơ
Còn câu duyên nợ phải chờ ...ngày sau
Miễn là thấu hiểu lòng nhau
Vườn trầu đã có hương cau sớm chiều
Niềm vui mở rộng, chắt chiu
Nỗi buồn sẽ bớt đìu hiu hai đầu
Cuộc đời suy, thịnh, bể dâu
Luyến lưu mãi thưở ban đầu đắm say
Men tình vừa ngọt vừa cay
Nào ai muốn chuyện tương lai...bẻ bàng
Thuyền yêu xuất bến thẳng đàng
Chờ mong bên ấy chóng sang bên nầy
Mênh mông sông nước gió mây
Người đâu chưa gặp đã đầy nhớ nhung....
hmhiennhan
anhphuong2405 đã viết:
NHỮNG ĐIỀU KHÓ NÓI
Em nói với mình hay nói với anh
Ta gần quá mà sao xa cách quá
Nếu chẳng may trái tim mình hoá đá
Gần hay xa cũng chẳng có nghĩa gì
Xích lại gần anh một chút nữa đi
Ta không tự dối lòng sẽ không là tội lỗi
Chỉ xin em đừng đặt nhiều dấu hỏi
Gần mà xa ...chuyện ấy lắm bất ngờ ....
Cảm ơn em !Cảm ơn những vần thơ
Cả những dấu chấm than ,cả những câu ẩn dụ
Nếu cuộc đời cho ta còn chưa đủ
Ta nhận về thêm một chút có sao đâu !
Trời xanh còn tháng bảy mưa ngâu
Cầu Ô Thước còn đôi dòng lệ chảy
Giữa đời thường tình yêu còn rực cháy
Can cớ gì ...Gần đấy phải xa nhau?
Nói rằng xa ...nhưng đã xa đâu
Mong gần lại không thêm xích thêm được nữa
Có ai muốn mọi điều thêm dang dở
Ván đã đóng thuyền tình bạn vẫn đây thôi
Ta không cô đơn sao vẫn thấy lẻ loi
Đành chấp nhận những gì không thể
Em xích lại gần anh thêm chút nhé
Rồi ngay mai xa như thế đỡ se lòng
Anh và em đôi bờ một dòng sông
Làn nước mát em nhận về bên lở
Không trọn cho nhau đừng làm đau lá úa
Anh chỉ xin nhận về một chút phù xa
AP3405
Lời muốn nói
Điều khó nói em cũng đã nói ra
Ta gần nhau nhưng lòng xa cách quá
Hai đứa giận hờn rồi làm mặt lạ
Để nỗi buồn ngập lụt cỏi lòng ta
Xích lại gần anh một chút em nha!
Yêu chân thật chẳng có gì tội lỗi
Chỉ xin em chớ cợt đùa gian dối
Khoảng cách đời đã quá đủ phong ba
Cám ơn em! chút tình cảm thiết tha
Vui hay buồn cũng sẽ ra hoa trái
Dù nửa đời chẳng rỏ đâu khôn dại
Những lời ẩn dụ mong mỏi bền lâu
Nếu trời xanh không nghịch cảnh cơ cầu
Tình yêu Ngưu_Chức vuông tròn hợp nhất
Thì sông Ngân chẳng được nhiều người nhắc
Anh và Em chẳng phải cách chia nhau?
Em đi rồi còn để lại nỗi đau
Muốn xích lại vẫn không thêm được mấy
Không chồng vợ thì thành tri kỷ vậy
Ván đóng thuyền làm bạn cũng hanh hao
Kỷ niệm buồn rồi cũng sẽ qua mau
Điều không thể cũng sẽ thành có thể
Nếu tình cảm bắt đầu từ cội rễ
Thì xin em giữ mãi chút hương lòng
Anh và Em cách biệt một dòng sông
Có cần phân định bên lồi bên lở?
Ai điên khùng muốn tình mình dang dở?
Để một mình lạnh lẻo chốn phòng không
hmhiennhan
NHỮNG ĐIỀU KHÓ NÓI
Em nói với mình hay nói với anh
Ta gần quá mà sao xa cách quá
Nếu chẳng may trái tim mình hoá đá
Gần hay xa cũng chẳng có nghĩa gì
Xích lại gần anh một chút nữa đi
Ta không tự dối lòng sẽ không là tội lỗi
Chỉ xin em đừng đặt nhiều dấu hỏi
Gần mà xa ...chuyện ấy lắm bất ngờ ....
Cảm ơn em !Cảm ơn những vần thơ
Cả những dấu chấm than ,cả những câu ẩn dụ
Nếu cuộc đời cho ta còn chưa đủ
Ta nhận về thêm một chút có sao đâu !
Trời xanh còn tháng bảy mưa ngâu
Cầu Ô Thước còn đôi dòng lệ chảy
Giữa đời thường tình yêu còn rực cháy
Can cớ gì ...Gần đấy phải xa nhau?
Nói rằng xa ...nhưng đã xa đâu
Mong gần lại không thêm xích thêm được nữa
Có ai muốn mọi điều thêm dang dở
Ván đã đóng thuyền tình bạn vẫn đây thôi
Ta không cô đơn sao vẫn thấy lẻ loi
Đành chấp nhận những gì không thể
Em xích lại gần anh thêm chút nhé
Rồi ngay mai xa như thế đỡ se lòng
Anh và em đôi bờ một dòng sông
Làn nước mát em nhận về bên lở
Không trọn cho nhau đừng làm đau lá úa
Anh chỉ xin nhận về một chút phù xa
AP3405
Lời muốn nói
Điều khó nói em cũng đã nói ra
Ta gần nhau nhưng lòng xa cách quá
Hai đứa giận hờn rồi làm mặt lạ
Để nỗi buồn ngập lụt cỏi lòng ta
Xích lại gần anh một chút em nha!
Yêu chân thật chẳng có gì tội lỗi
Chỉ xin em chớ cợt đùa gian dối
Khoảng cách đời đã quá đủ phong ba
Cám ơn em! chút tình cảm thiết tha
Vui hay buồn cũng sẽ ra hoa trái
Dù nửa đời chẳng rỏ đâu khôn dại
Những lời ẩn dụ mong mỏi bền lâu
Nếu trời xanh không nghịch cảnh cơ cầu
Tình yêu Ngưu_Chức vuông tròn hợp nhất
Thì sông Ngân chẳng được nhiều người nhắc
Anh và Em chẳng phải cách chia nhau?
Em đi rồi còn để lại nỗi đau
Muốn xích lại vẫn không thêm được mấy
Không chồng vợ thì thành tri kỷ vậy
Ván đóng thuyền làm bạn cũng hanh hao
Kỷ niệm buồn rồi cũng sẽ qua mau
Điều không thể cũng sẽ thành có thể
Nếu tình cảm bắt đầu từ cội rễ
Thì xin em giữ mãi chút hương lòng
Anh và Em cách biệt một dòng sông
Có cần phân định bên lồi bên lở?
Ai điên khùng muốn tình mình dang dở?
Để một mình lạnh lẻo chốn phòng không
hmhiennhan
DUYÊN NỢ?
Hiền Nhân
Nghe lời em nói ấm lòng
Duyên thơ duyên nợ hoà đồng bên nhau
Trái tim nếu mở cửa vào
Anh xin gởi hết ngọt ngào yêu thương
Hai đầu nặng gánh nắng sương
Vẫn không vượt khỏi vấn vương của tình
Xuân hồng dệt ánh bình minh
Hồn hoang lạnh bổng hồi sinh nụ cười
Nhân đôi một chút niềm vui
Chia đôi một chút ngậm ngùi đã qua
Cho anh hỏi nhỏ em nha
Giấc mơ hạnh phúc chung nhà được không?
Thuyền yêu ta có xuôi dòng
Lướt qua gió bão mưa dông phủ phàng?
Nợ tình nếu đã đeo mang
Phải vào địa ngục thiên đàng cũng cam
Hmhiennhan
Thi Hoàng viết: BÀ NGUYỆT ÔNG TƠ
Niềm vui
Em đã nhân hai
Nỗi buồn xẻ nửa
Ngậm ngùi chia ba
Giấc mơ...
Hạnh phúc chung nhà?
Một câu hỏi khó
Người đà ngóng trông...
Thuyền yêu
Xuất bến xuôi dòng
Bến tình
Phía ấy có mong có chờ?
Cám ơn Bà Nguyệt Ông Tơ
Nợ duyên- Duyên nợ
Tình thơ bắc cầu...
Hiền Nhân
Nghe lời em nói ấm lòng
Duyên thơ duyên nợ hoà đồng bên nhau
Trái tim nếu mở cửa vào
Anh xin gởi hết ngọt ngào yêu thương
Hai đầu nặng gánh nắng sương
Vẫn không vượt khỏi vấn vương của tình
Xuân hồng dệt ánh bình minh
Hồn hoang lạnh bổng hồi sinh nụ cười
Nhân đôi một chút niềm vui
Chia đôi một chút ngậm ngùi đã qua
Cho anh hỏi nhỏ em nha
Giấc mơ hạnh phúc chung nhà được không?
Thuyền yêu ta có xuôi dòng
Lướt qua gió bão mưa dông phủ phàng?
Nợ tình nếu đã đeo mang
Phải vào địa ngục thiên đàng cũng cam
Hmhiennhan
Thi Hoàng viết: BÀ NGUYỆT ÔNG TƠ
Niềm vui
Em đã nhân hai
Nỗi buồn xẻ nửa
Ngậm ngùi chia ba
Giấc mơ...
Hạnh phúc chung nhà?
Một câu hỏi khó
Người đà ngóng trông...
Thuyền yêu
Xuất bến xuôi dòng
Bến tình
Phía ấy có mong có chờ?
Cám ơn Bà Nguyệt Ông Tơ
Nợ duyên- Duyên nợ
Tình thơ bắc cầu...
buithison đã viết:Khó hiểu ?thihoang đã viết:
GÃ KHỜ
Lang thang trên quán nét
Bỗng gặp một Gã Khờ
Một mình nhâm nhi thơ
***
Giọt vui trả cho đời
Chén buồn gã tu hết
Sao tham thế? Khờ ơi
KHỜ ƠI!
Tôi yêu khờ nhất trên đời
Bởi tôi cũng trót một đời ngu ngơ
Không khờ không chắc có thơ
Không ngu ngơ chẳng vu vơ vương tình
Đời còn ối kẻ thông minh
Chỉ riêng hai đứa chúng mình...khờ thôi!
Trong mơ tôi gọi : Khờ ơi!
Chưa thân sao hiểu lòng tôi?
Câu thơ chìm nổi đầu môi hơi nhiều
Thực? Ảo? cũng vẫn tiếng yêu
Chân tình phải có hai chiều tương giao
Chữ vào trên nét chênh chao!
Ngẫm suy khôn dại mòn hao bóng hình
Hữu tình trong cái vô tình
Ai thuỷ chung, ai dối mình, rỏ ngay
hmhiennhan
thihoang đã viết:
KHỜ THẬT KHỜ
Trời ơi!
Có một kẻ khờ
Đọc thơ trang Nét
Lơ mơ một mình
Duyên thơ
Duyên nợ
Duyên tình
Khờ nhâm nhi mãi
Một minh
Khờ ơi
Nào ai có phụ
Tình người
Yêu thơ nên muốn
Tìm người đối thơ
Câu thơ dẫu chỉ nửa mùa.
Nhưng tình chân thật
Chẳng lừa Khờ đâu.
Tại Khờ
Suy diễn đẩu đâu
Dẫu mượn giăng gió
Cũng đau lòng người...
Khờ gặp ngố
Em khờ mới thích anh khờ
Khờ duyên, khờ nợ vật vờ đêm đêm
Rượu mới nhắp, môi đã mềm
Thấy trong câu chữ lời êm, tình nồng
Thi viện quá tải, người đông
Câu thơ mới viết dài dòng phải ngưng
Sợ tình gián đoạn nửa chừng
Nên anh cất tiếng xin đừng quên nhau
Lời vàng em đã gởi trao
Anh nhận mà thấy xuyến xao cõi lòng
Hoàng ơi! có nhớ khờ không?
Sao khờ đây cứ ... bềnh bồng nhớ mong
Sáng, trưa ,chiều, tối chờ trông
Bạn không giống bạn, tình mê giống tình!
hmhiennhan
KHỜ THẬT KHỜ
Trời ơi!
Có một kẻ khờ
Đọc thơ trang Nét
Lơ mơ một mình
Duyên thơ
Duyên nợ
Duyên tình
Khờ nhâm nhi mãi
Một minh
Khờ ơi
Nào ai có phụ
Tình người
Yêu thơ nên muốn
Tìm người đối thơ
Câu thơ dẫu chỉ nửa mùa.
Nhưng tình chân thật
Chẳng lừa Khờ đâu.
Tại Khờ
Suy diễn đẩu đâu
Dẫu mượn giăng gió
Cũng đau lòng người...
Khờ gặp ngố
Em khờ mới thích anh khờ
Khờ duyên, khờ nợ vật vờ đêm đêm
Rượu mới nhắp, môi đã mềm
Thấy trong câu chữ lời êm, tình nồng
Thi viện quá tải, người đông
Câu thơ mới viết dài dòng phải ngưng
Sợ tình gián đoạn nửa chừng
Nên anh cất tiếng xin đừng quên nhau
Lời vàng em đã gởi trao
Anh nhận mà thấy xuyến xao cõi lòng
Hoàng ơi! có nhớ khờ không?
Sao khờ đây cứ ... bềnh bồng nhớ mong
Sáng, trưa ,chiều, tối chờ trông
Bạn không giống bạn, tình mê giống tình!
hmhiennhan
thihoang đã viết:Đã sáng nụ cười
Ai khờ hơn ai?
Chưa chi đã nói dại khờ
Hay em định cắt mối tơ rối lòng?
Nếu đó nhỏ lệ phòng không
Thì đây hiện cũng mênh mông tình buồn
Nhớ thương chưa thể cạn nguồn
Hy vọng tìm lại mạch luồng tri âm
Men yêu,giọt đắng lặng thầm
Làm sao rỏ chuyện trăm năm vơi đầy?
Tình cũ trôi dạt chân mây
Khói sóng cay mắt, lệ đầy bến xưa
Nay duyên mới lọt song thưa
Bài thơ Hoàng Thị đong đưa mộng đầy
Cầu duyên, cầu nợ đắp xây
Nỗi lòng anh đã phơi bày qua thơ
Hạnh phúc sáng đẹp trong mơ
Sẽ thành hiện thực bất ngờ ngày sau
Chúng mình đồng cảm hiểu nhau
Hãy trao nhau hết ngọt ngào thương yêu
Giận hờn chi tuổi xế chiều
Dại khờ chưa biết ai nhiều hơn ai?
hmhiennhan
thihoang
NGẪM
Tôi như con sáo
Cứ muốn sổ lồng
Sang sông tìm bạn
Sông thì không cạn
Sáo ướt cánh rơi...
Người ơi
Dẫu hiểu nhau rồi
Sáo tôi vẫn
Cứ ngậm ngùi xót xa
Kẻ khờ này
Dẫu xa xôi
Dẫu mơ tôi
vẫn luôn luôn nhớ người
Dẫu đau
Tôi vẫn yêu đời
Vẫn luôn mang đến
Cho người niềm vui
Xin đừng trách giận
Người ơi...
Chim sáo bị nhốt lòng son
Khát trời xanh muốn xổ lồng bay cao
Mịt mờ gió bão, gian lao
Làm sao sáo rỏ nỗi đau của khờ?
Suối tình toả mát bến thơ
Hạnh phúc cũng chỉ hoài mơ, đợi chờ
Một lần gặp gở tình cờ
Đôi tim hai kẻ dại khờ tương thông
Khờ không vọng tưởng viễn vông
Người xa khoảng cách nhưng lòng không xa
Trăng nước có thể giao hoà
Tình trên nét ảo vẫn là tình sâu
Thi viện đã nối nhịp cầu
Nợ duyên mình giữ bền lâu nha người
Cho anh tìm lại nụ cười
Giấc mơ hạnh phúc bên người vừa quen...
hmhiennhan
Ai khờ hơn ai?
Chưa chi đã nói dại khờ
Hay em định cắt mối tơ rối lòng?
Nếu đó nhỏ lệ phòng không
Thì đây hiện cũng mênh mông tình buồn
Nhớ thương chưa thể cạn nguồn
Hy vọng tìm lại mạch luồng tri âm
Men yêu,giọt đắng lặng thầm
Làm sao rỏ chuyện trăm năm vơi đầy?
Tình cũ trôi dạt chân mây
Khói sóng cay mắt, lệ đầy bến xưa
Nay duyên mới lọt song thưa
Bài thơ Hoàng Thị đong đưa mộng đầy
Cầu duyên, cầu nợ đắp xây
Nỗi lòng anh đã phơi bày qua thơ
Hạnh phúc sáng đẹp trong mơ
Sẽ thành hiện thực bất ngờ ngày sau
Chúng mình đồng cảm hiểu nhau
Hãy trao nhau hết ngọt ngào thương yêu
Giận hờn chi tuổi xế chiều
Dại khờ chưa biết ai nhiều hơn ai?
hmhiennhan
thihoang
NGẪM
Tôi như con sáo
Cứ muốn sổ lồng
Sang sông tìm bạn
Sông thì không cạn
Sáo ướt cánh rơi...
Người ơi
Dẫu hiểu nhau rồi
Sáo tôi vẫn
Cứ ngậm ngùi xót xa
Kẻ khờ này
Dẫu xa xôi
Dẫu mơ tôi
vẫn luôn luôn nhớ người
Dẫu đau
Tôi vẫn yêu đời
Vẫn luôn mang đến
Cho người niềm vui
Xin đừng trách giận
Người ơi..
Chưa chi đã nói dại khờ
Hay em định cắt mối tơ rối lòng?
Nếu đó nhỏ lệ phòng không
Thì đây hiện cũng mênh mông tình buồn
Nhớ thương chưa thể cạn nguồn
Hy vọng tìm lại mạch luồng tri âm
Men yêu,giọt đắng lặng thầm
Làm sao rỏ chuyện trăm năm vơi đầy?
Tình cũ trôi dạt chân mây
Khói sóng cay mắt, lệ đầy bến xưa
Nay duyên mới lọt song thưa
Bài thơ Hoàng Thị đong đưa mộng đầy
Cầu duyên, cầu nợ đắp xây
Nỗi lòng anh đã phơi bày qua thơ
Hạnh phúc sáng đẹp trong mơ
Sẽ thành hiện thực bất ngờ ngày sau
Chúng mình đồng cảm hiểu nhau
Hãy trao nhau hết ngọt ngào thương yêu
Giận hờn chi tuổi xế chiều
Dại khờ chưa biết ai nhiều hơn ai?
hmhiennhan
thihoang
NGẪM
Tôi như con sáo
Cứ muốn sổ lồng
Sang sông tìm bạn
Sông thì không cạn
Sáo ướt cánh rơi...
Người ơi
Dẫu hiểu nhau rồi
Sáo tôi vẫn
Cứ ngậm ngùi xót xa
Kẻ khờ này
Dẫu xa xôi
Dẫu mơ tôi
vẫn luôn luôn nhớ người
Dẫu đau
Tôi vẫn yêu đời
Vẫn luôn mang đến
Cho người niềm vui
Xin đừng trách giận
Người ơi..
thihoang đã viết:Anh khờ đang mơ
Tuấn Khỉ đã viết:
Hì hì, cảm ơn thihoang đã liệt kê tên Tuấn Khỉ nhé:
Ngố Và Khờ
Đã Ngố còn thêm cái chức Khờ
Nào ai sánh nổi các nhà thơ!
Đôi khi chán nản vì khôn quá
Giả Ngố, vờ Khờ mới có mơ.
Thihoang NÓI:
Chẳng thèm giả ngố
Chẳng thèm vờ khờ
Ta cứ là ta
Ngố thật khờ thật
Dưng mà có thơ
*****
Nếu mà khôn quá
Tính toán so đo
Ép sao cho vuông
Vo sao cho tròn
Chẳng còn thơ đâu...
Chẳng có ai giả ngố
Anh chẳng cần giả khờ
Vào Nét là mắc nợ
Nợ tình người đối thơ
Hoa tình mới hé nở
Em đã chê anh khờ
Lòng anh đang hớn hở
Ngỡ lạc giữa vườn mơ
Xin em đừng thơ ơ
Đừng đổ thừa trăng gió
Từ trái tim em thở
Đã rung cảm thành thơ...
hmhiennhan
anhphuong2405 đã viết:Thơ Hiền Nhân bình dị và thắm thiếthmhiennhan đã viết:anhphuong2405 đã viết:
THẬT KHÔNG
Có thật không... Ôi một nửa khát thèm
Trong ảo mộng có người ôm gối chiếc
Chớm bình minh mà lòng còn hối tiếc
Đêm chóng tàn ...Và mộng đẹp bỗng tan
Em là em ...Hoa bưởi ...Hoa xoan
Cánh nhỏ bé tím trắng bay hoài mộng
Đường lên rừng ....ôi vừa xa vừa rậm
Trái đất tròn ...Sao không thể một ngày chung...
Chiếc bóng bên đời
Thật hay không ,đó là chuyện của lòng
Ai đã yêu cũng nuôi nhiều hy vọng
Nhưng thật tiếc! đời không đẹp như mộng
Nhiều cuộc tình ngăn cách bởi núi sông
Em hồn nhiên lả lướt cùng bướm ong
Dáng mảnh mai khoe hoa xoan, hoa bưởi
Trái đất tròn thiên hạ cả biển người
Nhưng gần ta nhất vẫn là...chiếc bóng
hmhiennhan
AP Thật vui vì được giao lưu cùng bác một giọng thơ rất dung dị và thắm thiết .Có thể sắp tới AP không có điều kiên vào thi viên nhiều nhưng dòng thơ mà AP được đọc này sẽ rất bổ ích và lí thú về kinh nghiệm thơ chữ tình của mình
THÂN ÁI
AP
Thơ Anh Phương cũng tình cảm lắng sâu
Bao giờ giải quyết xong công việc
Thì vào Thi Viện chọc phá nhau
Thị Hoàng đáp
Mơ!
Rau diếp mà có thể làm đình?
Anh Ngáo cũng sẽ thành hoàng tử
Lời hứa hẹn nghe mơ hồ quá
Đừng hỏi sao yêu mà lặng thinh
Đã yêu nhau xin chớ vô tình
Cộc nhỏ thành gổ lim mới sợ?
Em có hiểu cỏi nhớ vô hình
Cũng đủ làm hồn anh nức nở?
hmhiennhan
Thihoang
CHỜ
Bởi vì
Cõi nhớ vô hình
Nên yêu
Mà cứ lặng thinh mơ hồ
Vô tình yêu
Vô tình mơ
Biết đâu
Rau diếp có cơ
Làm đình...
Hẹn
Khờ không dể gạt đâu em
Nghìn năm rau diếp vẫn mềm đấy thôi
Hẹn hò chi chuyện xa xôi
Để hai đứa mãi đơn côi đêm dài?
Tháng hai dương lịch chọn ngày
Ba mươi anh sẽ đến ngay em nè
Xin em dọn sẵn xôi chè
Ngày ấy không có, đợi hè năm sau
Tuổi xuân ngày một mòn hao
Đợi ngày chống gậy làm sao cộng đồng?
hmhiennhan
Mơ!
Rau diếp mà có thể làm đình?
Anh Ngáo cũng sẽ thành hoàng tử
Lời hứa hẹn nghe mơ hồ quá
Đừng hỏi sao yêu mà lặng thinh
Đã yêu nhau xin chớ vô tình
Cộc nhỏ thành gổ lim mới sợ?
Em có hiểu cỏi nhớ vô hình
Cũng đủ làm hồn anh nức nở?
hmhiennhan
Thihoang
CHỜ
Bởi vì
Cõi nhớ vô hình
Nên yêu
Mà cứ lặng thinh mơ hồ
Vô tình yêu
Vô tình mơ
Biết đâu
Rau diếp có cơ
Làm đình...
Hẹn
Khờ không dể gạt đâu em
Nghìn năm rau diếp vẫn mềm đấy thôi
Hẹn hò chi chuyện xa xôi
Để hai đứa mãi đơn côi đêm dài?
Tháng hai dương lịch chọn ngày
Ba mươi anh sẽ đến ngay em nè
Xin em dọn sẵn xôi chè
Ngày ấy không có, đợi hè năm sau
Tuổi xuân ngày một mòn hao
Đợi ngày chống gậy làm sao cộng đồng?
hmhiennhan
anhphuong2405 đã viết:
MỘT CHÚT THÔI
Em ngồi lại gần anh thêm chút nữa
Ly cà phê chưa cạn kia mà
Em nhìn kìa ngàn vạn ánh sao xa
Ánh trăng chiếu vườn hồng ...Ôi đẹp quá
Em ngồi lại gần anh thêm chút nữa
Chiều sắp tàn em còn vội đi đâu
Em có nhớ lần đầu ta gặp gỡ
Len lén nhìn chẳng ai nói một câu
Em ngồi lại gần anh thêm chút nữa
Một chút thôi em nhé ! một chút thôi!.....
Đây bài thơ anh vừa mới viết
Tâm hồn anh chỉ dành để một người
.......Em nhìn sâu vào đôi mắt biết cười
Anh vẫn thế ....Vẫn hồn nhiên như trẻ nhỏ
Mỗi lần xa .....Là một lần em nhớ
Cứ cười thầm ...(Một chút nữa thôi)!...
người sứ cọ
Khoảng khắc cận kề
Ngại ngùng gì em ngồi xa anh thế?
Sao chúng mình không xích lại gần thêm
Cùng ngắm ánh trăng lơ lững ngoài thềm
Cùng bình luận chuyện Châu Long_Dương Lễ
Tình nghĩa kim bằng ngày trước đẹp nhỉ?
Tấm lòng trong sáng của trai gái xưa
Lửa gần rơm chẳng cháy thật lạ kỳ
Không giống anh luôn đòi thêm chút nữa...
Tại gió lạnh thổi bùng qua song cửa
Tại bóng đêm mở lối gọi tình về
Bờ môi em quyến rũ những đam mê
Càng ngăn cách tình càng thêm chan chứa
Em vẫn thế! vẫn ngồi xa thế rứa?
Chưa tiến lên em đã muốn bỏ về
Để sương lạnh phủ đầy trên tóc rối
Sợ chia hơi ấm khoảng khắc cận kề...
Một chút thôi! một chút thôi, em nhé
Anh khẻ hôn lên đôi mắt biết cười
Muốn bắt đền? cũng xin em thỏ thẻ
Đùng làm môi má nhạt bớt màu tươi
Hi hi lệ rớt ướt nhè
hmhiennhan
MỘT CHÚT THÔI
Em ngồi lại gần anh thêm chút nữa
Ly cà phê chưa cạn kia mà
Em nhìn kìa ngàn vạn ánh sao xa
Ánh trăng chiếu vườn hồng ...Ôi đẹp quá
Em ngồi lại gần anh thêm chút nữa
Chiều sắp tàn em còn vội đi đâu
Em có nhớ lần đầu ta gặp gỡ
Len lén nhìn chẳng ai nói một câu
Em ngồi lại gần anh thêm chút nữa
Một chút thôi em nhé ! một chút thôi!.....
Đây bài thơ anh vừa mới viết
Tâm hồn anh chỉ dành để một người
.......Em nhìn sâu vào đôi mắt biết cười
Anh vẫn thế ....Vẫn hồn nhiên như trẻ nhỏ
Mỗi lần xa .....Là một lần em nhớ
Cứ cười thầm ...(Một chút nữa thôi)!...
người sứ cọ
Khoảng khắc cận kề
Ngại ngùng gì em ngồi xa anh thế?
Sao chúng mình không xích lại gần thêm
Cùng ngắm ánh trăng lơ lững ngoài thềm
Cùng bình luận chuyện Châu Long_Dương Lễ
Tình nghĩa kim bằng ngày trước đẹp nhỉ?
Tấm lòng trong sáng của trai gái xưa
Lửa gần rơm chẳng cháy thật lạ kỳ
Không giống anh luôn đòi thêm chút nữa...
Tại gió lạnh thổi bùng qua song cửa
Tại bóng đêm mở lối gọi tình về
Bờ môi em quyến rũ những đam mê
Càng ngăn cách tình càng thêm chan chứa
Em vẫn thế! vẫn ngồi xa thế rứa?
Chưa tiến lên em đã muốn bỏ về
Để sương lạnh phủ đầy trên tóc rối
Sợ chia hơi ấm khoảng khắc cận kề...
Một chút thôi! một chút thôi, em nhé
Anh khẻ hôn lên đôi mắt biết cười
Muốn bắt đền? cũng xin em thỏ thẻ
Đùng làm môi má nhạt bớt màu tươi
Hi hi lệ rớt ướt nhè
hmhiennhan
thihoang đã viết:Cảm thông
Ta cứ đến, cứ đến
Ta cứ đến
Xin người đừng ngăn cản
Đấy với đây
Xa nhưng lại hoá gần
Chẳng núi nào ngăn
Chẳng sông nào chắn được
Chẳng sợ mưa không thuận
Chẳng sợ gió không hoà...
Chỉ sợ lòng người ngăn ta lại
Nếu thế
Thì thôi
Ta đến để làm chi..?
Phận với duyên ơi sao lại thế
Ta đến với ai?
Đến để làm gì?
Nhưng
Ta cứ đến
Cứ đến
Bởi lòng ta
Cứ đến...
Hà Nội 1.1.2011
Em cứ đến
Chẳng có ai ngăn cản
Đó với đây
Đường xa đi mãi cũng gần
Chẳng núi nào ngăn
Chẳng sông nào chắn
Chỉ ngại tình chưa thân
Chân đã lấm bụi trần
Sự thật là thế
Em đến hay không?
Tuỳ hỉ ở tấm lòng
Dẫu đời nhiều bão giông
Đôi ta cùng lướt sóng
Thuận ý, hoà đồng
Còn tát cạn biển Đông...
hmhiennhan
anhphuong2405 đã viết:
LY RƯỢU CUỐI ....
Ta cùng nâng đi...Ta uống cạn ly này
Mai ta chia tay ...tình trơ đáy cốc
Cay đắng chia đôi ...giọt nào rơi xuống đất
Còn giọt nào đọng lại bờ môi...
Đừng khóc nghe em ...Em ơi xin đừng khóc
Ly rượu cuối cùng ta uống với nhau
Chia tay ANH ...EM mỗi đứa nửa quả cầu
Nơi đó đêm buông ...Nơi này ngày nắng
Ly rượu tay Ai ...Đầy vơi vài giọt đắng
Rồi em đến chân trời ấy ... Có nhớ chiều nay
Chiều chia tay em ....Ta nâng ly rượu cuối ....../
AP
Giấc mơ ly tán
Đêm biệt ly, ta cạn chén rượu đầy,
Tình đã đắng hoà chi thêm ngấn lệ?
Đừng khóc nhé, em ơi! đừng khóc nhé
Buồn bên em sẽ giết chết bên nầy
Tuần rượu cuối cùng ta uống cho say
Nuốt cả men cay,ngọt ngào,chua chát
Mọi phiền phức hãy để rơi xuống đất
Chúc em ngày mới tươi ánh ban mai
Ly rượu rót đầy mình uống chia tay
Em nhắp môi để cho anh nốc cạn
Trái đất tròn mọi việc sẽ đổi thay
Hẹn gặp nhau giữa hai miền tối sáng
Bên ấy tuyết rơi, bên nầy nóng nắng
Cách biệt nhau chỉ tám tiếng đường bay
Nỗi nhớ lênh đênh ,chữ cũng hao gầy
Giấc mơ hạnh phúc ngậm ngùi quá vãng...
hmhiennhan
LY RƯỢU CUỐI ....
Ta cùng nâng đi...Ta uống cạn ly này
Mai ta chia tay ...tình trơ đáy cốc
Cay đắng chia đôi ...giọt nào rơi xuống đất
Còn giọt nào đọng lại bờ môi...
Đừng khóc nghe em ...Em ơi xin đừng khóc
Ly rượu cuối cùng ta uống với nhau
Chia tay ANH ...EM mỗi đứa nửa quả cầu
Nơi đó đêm buông ...Nơi này ngày nắng
Ly rượu tay Ai ...Đầy vơi vài giọt đắng
Rồi em đến chân trời ấy ... Có nhớ chiều nay
Chiều chia tay em ....Ta nâng ly rượu cuối ....../
AP
Giấc mơ ly tán
Đêm biệt ly, ta cạn chén rượu đầy,
Tình đã đắng hoà chi thêm ngấn lệ?
Đừng khóc nhé, em ơi! đừng khóc nhé
Buồn bên em sẽ giết chết bên nầy
Tuần rượu cuối cùng ta uống cho say
Nuốt cả men cay,ngọt ngào,chua chát
Mọi phiền phức hãy để rơi xuống đất
Chúc em ngày mới tươi ánh ban mai
Ly rượu rót đầy mình uống chia tay
Em nhắp môi để cho anh nốc cạn
Trái đất tròn mọi việc sẽ đổi thay
Hẹn gặp nhau giữa hai miền tối sáng
Bên ấy tuyết rơi, bên nầy nóng nắng
Cách biệt nhau chỉ tám tiếng đường bay
Nỗi nhớ lênh đênh ,chữ cũng hao gầy
Giấc mơ hạnh phúc ngậm ngùi quá vãng...
hmhiennhan
thihoang đã viết:Hoan hỉ
GỬI BẦN TĂNG
"Xin người lấy đó làm vui"
Mấy hôm rày
bần tăng trốn ở đâu?
Để thí chủ
tìm hoài chẳng thấy
Rũ bụi trần ư?
Tấm thân người dẫu khoẻ
Nhưng tâm người đâu có ngủ yên
Lánh vào một góc tối
Tưởng tìm được bình an
Nhưng đứng chẳng yên
Ngồi nghe không ổn
Nhấp nha nhấp nhổm
Như kiến lửa dưới chân
Ngóng thí chủ
Bắt đền câu khó nói...
Bần tăng ơi
Xin người đừng có dỗi
Thí chủ đây
Cũng mỏi mắt trông người...
Thiện tai! thiện tai!
Thí chủ ơi!
Mấy hôm rày
Bần tăng trúng bùa độc
Tự nhiên đầu rụng tóc
Trọc lóc
Không còn đẹp trai
Xuống núi hỏng dám gặp ai
Sợ đàn bà, con gái
Hỏi kinh Như Lai
Bần tăng không thuộc bài
Chết danh sư sải
May thật là may
Cầu tài được tài
Cầu thí chủ gặp thí chủ
Chỉ vài câu thần chú
Bần tăng đã đủ giấc ngủ ngon...
Thí chủ là thị Mầu
Hãy giúp bần tăng thoát đạo..
Giấc mơ bình yên
Chuyện chúng mình từ nay xin đóng lại
Những vui buồn quá khứ cất vào hồn
Sẽ không còn mật ngọt vị môi hôn
Tình lạc lối vì "cái Tôi" vĩ đại.
Không còn nữa những câu thơ đưa đẩy
Như khúc tình ca êm ái dâng đời
Nổi niềm anh chớp tắt ánh sao rơi
Kể từ lúc khép vòng tay ân ái
Giá trái tim anh như loài hoa giấy
Bình thản vô tâm khi sống xa em
Tình đã bay đi không cần níu lại
Anh cũng không cần thao thức đêm đêm
Đa tình anh để loạn nhịp trái tim
Xao xuyến trước khổ đau và hạnh phúc
Đã qua hết cửa thiên đàng, địa ngục
Nên không còn được tự tại an nhiên...
hmhiennhan
Chuyện chúng mình từ nay xin đóng lại
Những vui buồn quá khứ cất vào hồn
Sẽ không còn mật ngọt vị môi hôn
Tình lạc lối vì "cái Tôi" vĩ đại.
Không còn nữa những câu thơ đưa đẩy
Như khúc tình ca êm ái dâng đời
Nổi niềm anh chớp tắt ánh sao rơi
Kể từ lúc khép vòng tay ân ái
Giá trái tim anh như loài hoa giấy
Bình thản vô tâm khi sống xa em
Tình đã bay đi không cần níu lại
Anh cũng không cần thao thức đêm đêm
Đa tình anh để loạn nhịp trái tim
Xao xuyến trước khổ đau và hạnh phúc
Đã qua hết cửa thiên đàng, địa ngục
Nên không còn được tự tại an nhiên...
hmhiennhan
Anh xin lỗi em
Anh vẫn là HPhanhphuc của Mây_Hồng
Tình trao đi ,trọn đời không thay đổi
Nhưng anh vô tình làm em mệt mỏi
Cũng bởi đường đời còn những gai,chông
Anh xin lỗi đã làm em thất vọng,
Khơi động tình yêu một chút gió giông,
Thiếu sự quyết đoán của người đàn ông
Khi cứ lững lơ đợi chờ thụ động.
Anh đã trãi qua sóng bão của lòng
Khi đặt em bên Yến Loan Châu đốc
Anh khó quên được tháng ngày vàng ngọc
Nuối tiếc hoài nhánh trỗ cây sầu đông.
Anh vẫn là người mắc nợ khi vay
Nợ tình vay muốn quên sao nhớ mãi?
Đã xếp quá khứ hướng về tương lai
Nhưng Em còn ở ngoài vòng tay vói...
Em trách anh yêu sao còn chờ đợi?
Ôm tiếc thương để phí phạm tuổi đời
Nhưng hồn em cũng thoáng chút chơi vơi
Cũng lo lắng khi mở đường đi tới?
Sài gòn - Melbourne cách xa vời vợi
Khói sóng trùng dương che khuất chân trời
Nhớ thương nhau nói mãi chẳng cạn lời
Chút trái ý,anh thật lòng nhận lỗi...
hmhiennhan
Anh vẫn là HPhanhphuc của Mây_Hồng
Tình trao đi ,trọn đời không thay đổi
Nhưng anh vô tình làm em mệt mỏi
Cũng bởi đường đời còn những gai,chông
Anh xin lỗi đã làm em thất vọng,
Khơi động tình yêu một chút gió giông,
Thiếu sự quyết đoán của người đàn ông
Khi cứ lững lơ đợi chờ thụ động.
Anh đã trãi qua sóng bão của lòng
Khi đặt em bên Yến Loan Châu đốc
Anh khó quên được tháng ngày vàng ngọc
Nuối tiếc hoài nhánh trỗ cây sầu đông.
Anh vẫn là người mắc nợ khi vay
Nợ tình vay muốn quên sao nhớ mãi?
Đã xếp quá khứ hướng về tương lai
Nhưng Em còn ở ngoài vòng tay vói...
Em trách anh yêu sao còn chờ đợi?
Ôm tiếc thương để phí phạm tuổi đời
Nhưng hồn em cũng thoáng chút chơi vơi
Cũng lo lắng khi mở đường đi tới?
Sài gòn - Melbourne cách xa vời vợi
Khói sóng trùng dương che khuất chân trời
Nhớ thương nhau nói mãi chẳng cạn lời
Chút trái ý,anh thật lòng nhận lỗi...
hmhiennhan
anhphuong2405 đã viết:Tình thu lá úahmhiennhan đã viết:
Ân tình không phai
Phúc đáp" Tình ta chưa phai"
Chia tay không có nghĩa là vĩnh biệt
Còn ân tình sẽ còn dịp gặp nhau
Anh gởi đến em những lời hối tiếc
Để cuộc tình vướng lại chút buồn đau
Lời chúc đẹp ta vẫn dành cho nhau
Dẫu mai đây mỗi người đi một ngã
Mất em rồi anh không còn gì cả
Nhớ thương ,buồn lắng đọng đến ngàn sau
Cố nuốt vào tim những dòng lệ trào
Người ra đi chẳng cách nào giữ lại
Nửa vầng trăng tiễn em qua biên ải
Như nửa hồn anh vàng vọt hanh hao
Hạnh phúc trôi qua như giấc chiêm bao
Hương hồng nhung vẫn lặng thầm sống mãi
Tình cảm chúng mình không được tròn đầy
Anh xin nhận hết lỗi lầm oan trái...
hmhiennhan
GỬI NẮNG CHO EM
Nỗi nhớ anh ,nhớ quê hương xứ sở
Ở bên này chỉ tuyết trắng băng trôi
Hỡi người thương có nhớ lúc chung đôi
Hãy gửi cho em ...Cho em xin chút nắng
Em nhớ biển Nha Trang tung bọt trắng
Nhớ Sài Gòn nhớ cái nắng vàng yêu
Và em nhớ....Người em thương mến.....
Vẫn biết thuyền tình hai bến ....chỉ là mơ
Những lúc buồn em vẫn nhớ những vần thơ
Và đên buông vẫn thấp thỏm đợi chờ
Vần thơ ấm từ nơi chân trời ấy ......
Nói là quên ...
Trời ơi
Khó đấy ......
Em đành lòng cứ nhớ ....
Để quên !....
AP
Chẳng cách nào gởi được nắng cho em
Giữa hai đứa ,biển mênh mông sâu thẳm
Vầng trăng quê hương mịt mờ xa lắm
Mới đó mình chia tay trọn một năm
Em còn nhớ chợ Gò Công nồng ấm?
Gió nội hương đồng man mác tình quê
Nhà thờ Bửu Diệp nửa khuya dò dẫm
Bạc liêu, Cà mau quanh quẩn đường về
Một chút giận hờn đọng trên mắt lệ
Hà tiên, Phú quốc sầu chảy khôn nguôi
Thu chưa sang mà cây khô vàng lá
Duyên đằm thắm bổng lạnh rét khúc đuôi
Chiều nay ngồi đọc lá thư em gởi
Ngọt lời thăm hỏi nhưng mất tiếng yêu
Khoảng cách lòng vẫn còn xa vời vợi
Thu sang đâu? Lá vẫn đổ muôn chiều...
hmhiennhan
Còn gì cho nhau?
Tri kỷ nặng nợ tình vay
Nửa đời há dể nguôi ngoay ân tình?
Trăm năm rớt lại đoá Quỳnh
Hương còn phảng phất nhưng tình hanh hao
Lâu ngày ta gặp lại nhau
Mặt nhìn đối mặt lòng xao xuyến lòng.
Cuộc đời tất cả hư không,
Nhưng tình yêu vẫn mênh mông bềnh bồng?
Hai năm đạo nghĩa vợ chồng,
Hơn năm đoạn cắt cho lòng đớn đau
Với Em xác có hanh hao
Nhưng tâm bình lặng thanh cao ngút ngàn
Dù không thề hẹn đá vàng
Nhưng hạnh phúc vẫn ngập tràn tim anh
Bờ môi ánh mắt long lanh
Biển trời tình cảm Em dành người thương
Dù Em khoá cửa thiên đường
Bỏ Anh với gối nệm giường lạnh tanh
Nhưng hồn em vẫn có anh
Quan tâm giấc ngủ bửa ăn chu toàn
Chia đôi hai nửa mỏi mòn
Hẹn ngày tái ngộ vuông tròn nha em
Yến Loan là của Văn Thêm
Sài Gòn Châu Đốc ngày đêm nguyện cầu
Yêu nhau từ buổi gặp đầu
Cớ sao hai đứa qua cầu dở dang?
Em tìm đất Phật bình an
Bỏ anh lẽ bóng trần gian sao đành?
Trời ơi! hai tiếng cố nhân
Là Em đào sẵn mộ phần chôn anh
Cắt đôi hai nửa vầng trăng
Vẫn chưa kết sổ nợ nần đôi ta
Cho Anh xin lỗi em nha,
Phật nào muốn bản tình ca không tròn?...
Nhớ thương anh đã mỏi mòn
Em thành phổng đá chẳng còn biết chi?
Đâu là ánh sáng từ bi?
Cửa thiền thiện ác, sân si rối bời
Phật còn tức tối, chán đời
Lời Phật sửa mãi thành lời thế nhân...
hmhiennhan
Tri kỷ nặng nợ tình vay
Nửa đời há dể nguôi ngoay ân tình?
Trăm năm rớt lại đoá Quỳnh
Hương còn phảng phất nhưng tình hanh hao
Lâu ngày ta gặp lại nhau
Mặt nhìn đối mặt lòng xao xuyến lòng.
Cuộc đời tất cả hư không,
Nhưng tình yêu vẫn mênh mông bềnh bồng?
Hai năm đạo nghĩa vợ chồng,
Hơn năm đoạn cắt cho lòng đớn đau
Với Em xác có hanh hao
Nhưng tâm bình lặng thanh cao ngút ngàn
Dù không thề hẹn đá vàng
Nhưng hạnh phúc vẫn ngập tràn tim anh
Bờ môi ánh mắt long lanh
Biển trời tình cảm Em dành người thương
Dù Em khoá cửa thiên đường
Bỏ Anh với gối nệm giường lạnh tanh
Nhưng hồn em vẫn có anh
Quan tâm giấc ngủ bửa ăn chu toàn
Chia đôi hai nửa mỏi mòn
Hẹn ngày tái ngộ vuông tròn nha em
Yến Loan là của Văn Thêm
Sài Gòn Châu Đốc ngày đêm nguyện cầu
Yêu nhau từ buổi gặp đầu
Cớ sao hai đứa qua cầu dở dang?
Em tìm đất Phật bình an
Bỏ anh lẽ bóng trần gian sao đành?
Trời ơi! hai tiếng cố nhân
Là Em đào sẵn mộ phần chôn anh
Cắt đôi hai nửa vầng trăng
Vẫn chưa kết sổ nợ nần đôi ta
Cho Anh xin lỗi em nha,
Phật nào muốn bản tình ca không tròn?...
Nhớ thương anh đã mỏi mòn
Em thành phổng đá chẳng còn biết chi?
Đâu là ánh sáng từ bi?
Cửa thiền thiện ác, sân si rối bời
Phật còn tức tối, chán đời
Lời Phật sửa mãi thành lời thế nhân...
hmhiennhan
hmhiennhan đã viết:
Ân tình không phai
Phúc đáp" Tình ta chưa phai"
Chia tay không có nghĩa là vĩnh biệt
Còn ân tình sẽ còn dịp gặp nhau
Anh gởi đến em những lời hối tiếc
Để cuộc tình vướng lại chút buồn đau
Lời chúc đẹp ta vẫn dành cho nhau
Dẫu mai đây mỗi người đi một ngã
Mất em rồi anh không còn gì cả
Nhớ thương ,buồn lắng đọng đến ngàn sau
Cố nuốt vào tim những dòng lệ trào
Người ra đi chẳng cách nào giữ lại
Nửa vầng trăng tiễn em qua biên ải
Như nửa hồn anh vàng vọt hanh hao
Hạnh phúc trôi qua như giấc chiêm bao
Hương hồng nhung vẫn lặng thầm sống mãi
Tình cảm chúng mình không được tròn đầy
Anh xin nhận hết lỗi lầm oan trái...
hmhiennhan
GỬI NẮNG CHO EM
Nỗi nhớ anh ,nhớ quê hương xứ sở
Ở bên này chỉ tuyết trắng băng trôi
Hỡi người thương có nhớ lúc chung đôi
Hãy gửi cho em ...Cho em xin chút nắng
Em nhớ biển Nha Trang tung bọt trắng
Nhớ Sài Gòn nhớ cái nắng vàng yêu
Và em nhớ....Người em thương mến.....
Vẫn biết thuyền tình hai bến ....chỉ là mơ
Những lúc buồn em vẫn nhớ những vần thơ
Và đên buông vẫn thấp thỏm đợi chờ
Vần thơ ấm từ nơi chân trời ấy ......
Nói là quên ...
Trời ơi
Khó đấy ......
Em đành lòng cứ nhớ ....
Để quên !....
AP
hmhiennhan đã viết:anhphuong2405 đã viết:
LY RƯỢU CUỐI ....
Ta cùng nâng đi...Ta uống cạn ly này
Mai ta chia tay ...tình trơ đáy cốc
Cay đắng chia đôi ...giọt nào rơi xuống đất
Còn giọt nào đọng lại bờ môi...
Đừng khóc nghe em ...Em ơi xin đừng khóc
Ly rượu cuối cùng ta uống với nhau
Chia tay ANH ...EM mỗi đứa nửa quả cầu
Nơi đó đêm buông ...Nơi này ngày nắng
Ly rượu tay Ai ...Đầy vơi vài giọt đắng
Rồi em đến chân trời ấy ... Có nhớ chiều nay
Chiều chia tay em ....Ta nâng ly rượu cuối ....../
AP
Giấc mơ ly tán
Đêm biệt ly, ta cạn chén rượu đầy,
Tình đã đắng hoà chi thêm ngấn lệ?
Đừng khóc nhé, em ơi! đừng khóc nhé
Buồn bên em sẽ giết chết bên nầy
Tuần rượu cuối cùng ta uống cho say
Nuốt cả men cay,ngọt ngào,chua chát
Mọi phiền phức hãy để rơi xuống đất
Chúc em ngày mới tươi ánh ban mai
Ly rượu rót đầy mình uống chia tay
Em nhắp môi để cho anh nốc cạn
Trái đất tròn mọi việc sẽ đổi thay
Hẹn gặp nhau giữa hai miền tối sáng
Bên ấy tuyết rơi, bên nầy nóng nắng
Cách biệt nhau chỉ tám tiếng đường bay
Nỗi nhớ lênh đênh ,chữ cũng hao gầy
Giấc mơ hạnh phúc ngậm ngùi quá vãng...
hmhiennhan
TÌNH TA CHƯA PHAI
Lời anh nói ôi dịu dàng và sâu lắng
Đẫm trong lòng mãi mãi chẳng tàn phai
Ta và ta thao thức suốt đêm dài
Ly rượu đắng....hôm nay là ly cuối
Vẫn biết rằng đa mang là tiếc nuối
Là vương sầu ...là nợ ...là đau
Là nhớ thương còn đọng tới ngàn sau
Chiều chia tay ...hai ta hai ngả
Ở lại nhé ...đường em đi xa quá
Về bên kia nơi băng đọng tuyết tan
Trong giá buốt em nhớ về nơi ấy
Chiều chia ly ....Sài Gòn tắm nắng tràn
AP
Gương sáng người Nhật
Người ta nói nhiều về tinh thần người dân Nhật bản
Kiên cường vươn lên sau thế chiến thứ hai
Để có đất nước giàu đẹp như hôm nay
Cả dân tộc đã vượt qua đau thương bom đạn
Thế giới thêm nể phục người dân Nhật bản
Hết động đất, sóng thần rồi phóng xạ hạt nhân
Năm mươi anh hùng trọng đạo nghĩa không sợ chết
Bám trụ nhà máy để đồng loại bình an
Trong không gian đổ nát hoang tàn
Nạn nhân vẫn sắp hàng ,bình tâm chờ cứu đói
Cả dân tộc cùng sẻ chia nhau hoạn nạn
Không hoảng loạn, cướp bóc hay tăng giá hàng
Bài học lớn lao nhưng vô cùng đơn giản
Đoàn kết, nhân ái sẽ giảm nhẹ máu xương
Những người tốt sẽ đến bên các bạn
Như hoa anh đào toả ngát giữa tuyết sương
hmhiennhan
Người ta nói nhiều về tinh thần người dân Nhật bản
Kiên cường vươn lên sau thế chiến thứ hai
Để có đất nước giàu đẹp như hôm nay
Cả dân tộc đã vượt qua đau thương bom đạn
Thế giới thêm nể phục người dân Nhật bản
Hết động đất, sóng thần rồi phóng xạ hạt nhân
Năm mươi anh hùng trọng đạo nghĩa không sợ chết
Bám trụ nhà máy để đồng loại bình an
Trong không gian đổ nát hoang tàn
Nạn nhân vẫn sắp hàng ,bình tâm chờ cứu đói
Cả dân tộc cùng sẻ chia nhau hoạn nạn
Không hoảng loạn, cướp bóc hay tăng giá hàng
Bài học lớn lao nhưng vô cùng đơn giản
Đoàn kết, nhân ái sẽ giảm nhẹ máu xương
Những người tốt sẽ đến bên các bạn
Như hoa anh đào toả ngát giữa tuyết sương
hmhiennhan
Mộng tình phù vân
Buồn nhìn mây khói lắt lay
Tưởng bóng hoàng hạc đã bay vút trời
Hoàng hôn xua vạc nắng rơi
Nhớ em hong tóc tiếc đời bể dâu
Tình mình chưa biết về đâu,
Cô đơn ôm một khối sầu tương tư
Người tình có thực không hư
Sao em cứ nói hình như ... thế nầy?
Rượu tình mới nhấp đã say
Lẫn trong vị ngọt chất cay xé lòng.
Hồng Nhung còn nhớ anh không
Sóng Melbourne nỗi bềnh bồng lối quanh
Mây trời biển thẳm trong xanh,
Bến mơ chưa tới buồn giăng kín trời,
Nhớ thương nói chẳng cạn lời
Anh yêu em đến muôn đời Nhung ơi
Bạt ngàn ngọn sóng xa khơi
Tìm đâu nhân ảnh một thời song đôi?
Nửa vầng trăng khuyết pha phôi
Khóc cho một nửa lẻ loi Melbourne
hmhiennhan
Buồn nhìn mây khói lắt lay
Tưởng bóng hoàng hạc đã bay vút trời
Hoàng hôn xua vạc nắng rơi
Nhớ em hong tóc tiếc đời bể dâu
Tình mình chưa biết về đâu,
Cô đơn ôm một khối sầu tương tư
Người tình có thực không hư
Sao em cứ nói hình như ... thế nầy?
Rượu tình mới nhấp đã say
Lẫn trong vị ngọt chất cay xé lòng.
Hồng Nhung còn nhớ anh không
Sóng Melbourne nỗi bềnh bồng lối quanh
Mây trời biển thẳm trong xanh,
Bến mơ chưa tới buồn giăng kín trời,
Nhớ thương nói chẳng cạn lời
Anh yêu em đến muôn đời Nhung ơi
Bạt ngàn ngọn sóng xa khơi
Tìm đâu nhân ảnh một thời song đôi?
Nửa vầng trăng khuyết pha phôi
Khóc cho một nửa lẻ loi Melbourne
hmhiennhan
anhphuong2405 đã viết:
THÔI ANH NHÉ ..........!
Thôi anh nhé ...đừng hỏi em điều đó
Lời thề xưa đã theo gió bay đi
Vẫn trong em kỷ niệm nhớ về khuya
Thuở hai đứa gọng môi trên bờ vắng
Chẳng hiểu tại sao ...Lời chia tay vắng lặng
Anh đến đô thành chốn ấy phồn hoa
Để lại mình em ...cô gái núi xót xa
Tương tư trót trao anh ngày ấy
Em vẫn ở quê còn anh phương trời ấy
Khoảng trời em chưa vắng bóng hình anh
Dù cơm ngon cuộc sống trong lành
Trong mộng mị vấn vương bờ môi cũ
Thôi anh nhé ta hiểu nhau là đủ
Thổi làm chi một đám tro tàn
Nếu bùng lên ...lửa cháy cả thế gian
Lời yêu cuối thật tình có tội
Thôi nhé anh ...gửi nhau thơ viết vội
Bởi kiếp này ta chẳng thể chung đôi
Hẹn kiếp sau ta lại gọng môi
Và mãi mãi không chia lìa hai đứa
Thôi anh nhé đừng hỏi ...đừng nói nữa
Ta hiểu nhau như thế ĐỦ LẮM RỒI ....
AP
*CHÚC ANH SINH NHẬT VUI VẺ NHÉ
Lời ly biệt thật đau
Em nói chi những lời nghe chua chát
Ân tình xưa theo gió cuốn mây trôi
Chẳng ai muốn tình đổi thay đen bạc
Nếu nồng nàn vẫn đỏ thắm má môi
Câu ly biệt quá lạnh lùng đau nhói
Lỗi tại ai tất cả cũng đã rồiòn
Cuối nẻo đường đời hai đứa chia đôi
Kẻ thành phố vẫn nhớ người phố núi
Trong mộng ảo còn vương nhiều tiếc nuối
Bờ môi thơm lẫn hương tóc em bay
Vòng tay anh choàng phủ hết bờ vai
Sao khoảng trống nơi trái tim không bắt?
Để từ nay chốn xa em ngoảnh mặt
Hoặc trả lời ngượng nghịu năm ba câu
Không còn đắm đuối như thuở ban đầu
Thả lời tình ru êm như rót mật
Ánh mặt trời chìm coi như đã tắt
Để muôn ngàn tinh tú ngự về đêm
Sự tối sáng giữa đôi miền trái đất
Thành khoảng cách đời giữa anh và em
hmhiennhan
Tình vẫn ở quanh ta
Từ độ ấy đôi mình thôi lẻ bóng
T h ương nhau rồi cuộc sống ngát hương yêu
Niề m nhớ thương như ngọn sóng thủy triều
Thầ m kín cất trong tim nhiều mộng ước
Lời thề sẽ không rời nhau một bước
So cung đàn sóng nhạc ngập yêu đương
Thà nh dôi chim chấp cánh vượt trùng dương
Chun g tổ ấm bên ven bờ suối biếc
Từ độ ấy hai đứa mình tha thiết
gHép tên nhau trong những cách thơ hồng
TrÊn hàng cây che nắng đổ mênh mông
DiễM tuyệt nhất chung hồn, chung chí hướng
Loan và Thêm gặp nhau qua lý tưởng
Còn làm thơ thắp sáng lửa yêu đương
Ngàn tin yêu trao trọn cho người thương
Những tình cảm đam mê và sung sướng
Từ độ ấy tình yêu mình vô lượng
Thơ dệt nhiều chưa nói hết tâm tư
Quên buồn đau, quên khoảng trống hoang vu
Thèm được gặp nhau dù trong khoảnh khắc
Lòng cận lòng, mắt chìm sâu trong mắt
Cơn mưa dông kéo ta lại gần nhau
Ngày đoàn tụ như một thoáng chiêm bao
Bên nhau chỉ muốn thời gian đứng lại
hmhiennhan
Từ độ ấy đôi mình thôi lẻ bóng
T h ương nhau rồi cuộc sống ngát hương yêu
Niề m nhớ thương như ngọn sóng thủy triều
Thầ m kín cất trong tim nhiều mộng ước
Lời thề sẽ không rời nhau một bước
So cung đàn sóng nhạc ngập yêu đương
Thà nh dôi chim chấp cánh vượt trùng dương
Chun g tổ ấm bên ven bờ suối biếc
Từ độ ấy hai đứa mình tha thiết
gHép tên nhau trong những cách thơ hồng
TrÊn hàng cây che nắng đổ mênh mông
DiễM tuyệt nhất chung hồn, chung chí hướng
Loan và Thêm gặp nhau qua lý tưởng
Còn làm thơ thắp sáng lửa yêu đương
Ngàn tin yêu trao trọn cho người thương
Những tình cảm đam mê và sung sướng
Từ độ ấy tình yêu mình vô lượng
Thơ dệt nhiều chưa nói hết tâm tư
Quên buồn đau, quên khoảng trống hoang vu
Thèm được gặp nhau dù trong khoảnh khắc
Lòng cận lòng, mắt chìm sâu trong mắt
Cơn mưa dông kéo ta lại gần nhau
Ngày đoàn tụ như một thoáng chiêm bao
Bên nhau chỉ muốn thời gian đứng lại
hmhiennhan
Nghìn trùng sóng vỗ
Nghìn trùng sóng vỡ

Đôi môi xinh đẹp ,mượt mà
Còn thêm dáng ngọc da ngà kiêu sa
Khởi lên khúc nhạc hoan ca
Đưa nhau vào trận pháo hoa mê hồn
Bềnh bồng những trận mưa hôn
Những ngày lướt sóng eo thon, non bồng
Mạch nguồn suối ái liên thông
Hạnh phúc mãi mãi tươi hồng,chứa chan
Dìu nhau xuống biển lên ngàn
Sương khuya nhỏ giọt, chiều hoàng hôn rơi
Tim yêu trỗ nhánh hoa đời
Mắt nhung lúng liếng gọi mời yêu thương
Sao giờ xa thẳm đại dương
Ngai vàng tình ái nữ vương ngoảnh đầu?
Ngân giang nghẽn nghẹn nhịp cầu
Chức nữ có thấu núi sầu Ngưu Lang?
hmhiennhan
Đôi môi xinh đẹp ,mượt mà
Còn thêm dáng ngọc da ngà kiêu sa
Khởi lên khúc nhạc hoan ca
Đưa nhau vào trận pháo hoa mê hồn
Bềnh bồng những trận mưa hôn
Những ngày lướt sóng eo thon, non bồng
Mạch nguồn suối ái liên thông
Hạnh phúc mãi mãi tươi hồng,chứa chan
Dìu nhau xuống biển lên ngàn
Sương khuya nhỏ giọt, chiều hoàng hôn rơi
Tim yêu trỗ nhánh hoa đời
Mắt nhung lúng liếng gọi mời yêu thương
Sao giờ xa thẳm đại dương
Ngai vàng tình ái nữ vương ngoảnh đầu?
Ngân giang nghẽn nghẹn nhịp cầu
Chức nữ có thấu núi sầu Ngưu Lang?
hmhiennhan

Nỗi buồn đêm nhớ em
Đêm xao xuyến nhịp tim sầu mở ngỏ
Buồn không tên man mác bước vào hồn
Gọi em về ru giấc ngủ cô đơn
Bằng âm hưởng thiết tha ngày tháng cũ
Tình không biên giới xa vời quyến rũ
Nhưng tan dần theo nỗi nhớ chênh chao
Kỷ niệm thuở nào dưới bóng trăng sao
Ước mơ tạm lắng im trong thực tại
Anh ngớ ngẩn xây mê cung vụn dại
Hạnh phúc nào phủ xuống ngạt ngào môi
Tình chân thành sưởi ấm mảnh hồn côi
Định mệnh vẫn rẽ chia đôi giới tuyến
Đóa Hồng Nhung dìu dịu tỏa hương nguyền
Từ sâu kín linh hồn em hé nở
Tình đẹp lắm dù đại dương cách trở
Bổng phôi phai khi chung một lối về
Từng mến nhau qua tiếng gọi hồn quê
Mới nếm trãi bao gió mưa thử thách
Thật không ngờ chút niềm tin xa cách
Đã đẩy xô hạnh phúc sớm nhạt nhòa
Đã chôn vùi nguồn rung cảm bao la
Đã phá nát giấc mơ hồng diễm tuyệt
Để giờ đây anh ngậm ngùi luyến tiếc
Mối chân tình huyền ảo sớm bay cao
Viễn cảnh chúng mình như chuyện trầu cau
Như chiều ly biệt mưa rơi tầm tả
Nụ hôn quyến luyến không còn phép lạ
Về Melbourne tình ảo tản trôi xa
Đêm trở giấc nhìn trăng qua kẻ lá
Anh chắp tay xin thượng đế nhiệm mầu
Duyên nợ chúng mình vĩnh cửu thắm sâu
Như trăng mười sáu tròn đầy êm ả
hmhiennhan

Lời tình cuối với cố nhân
Em ơi! đừng nói ghét tôi
Hãy cho tôi được chia đôi gánh sầu
Nợ duyên trời bắt nhịp cầu
Sao không giữ đến bạc đầu không phai?
Mệt mỏi không dựa bờ vai
Để tôi chia sẻ hôn hoài bờ môi?
Sao em vội nói ghét tôi
Để rồi than trách lẽ loi khi buồn ?
Kiếp nghèo quen chuyện bán buôn
Làm sao đóng được vỡ tuồng em trao?
Quân vương trẻ tuổi tài cao,
Bế Em hoàng hậu đi vào cỏi thiêng?
Thôi em ước vọng hảo huyền,
Thực tế cơm áo gạo tiền trước đi
Công danh tôi chẳng đạt gì
Nhưng đâu phải kẻ tình si dại khờ?
Hôm nay trò chuyện vẩn vơ
Lần sau gặp lại chắc chờ...trăm năm?
Chim trời cá nước bặt tăm,
Không duyên chồng vợ Ai cầm trái tim?
Trăng viên mãn cũng lưỡi liềm
Tình viên mãn phải ấm êm hai người
Khi em sáng đẹp nụ cười
Bên người ấy? tôi cũng lười bon chen
Thôi em đừng nói gì thêm,
Hãy vui với giấc mộng êm...vô thường
Chúc em tìm thấy thiên đường,
Nấc thang địa ngục bình thường tôi đi,
Ghét tôi sao lại sầu bi?
Hãy kiêu hãnh tiễn người đi qua đời?
Yêu thương tôi nói nghẹn lời
Vượt qua biển nhớ cuối đời...LÀ QUÊN
hmhiennhan

Giấc mơ của người đang yêu
Ai đã yêu mà không mộng mơ?
Cánh cửa thiên đường đẹp như thơ
Dù biển rộng bao la cách trở
Tình đôi ta đâu có bến bờ?
Chính Nguyệt lão nối kết dây tơ
Mở trang tình sử thật êm đềm
Tình cờ, khoảng khắc nên duyên nợ
Càng cách xa ,càng thương nhớ thêm
Những lần vào nét bặt tin em
Anh cảm thấy đêm buồn vô tận
Nhìn bóng trăng rụng xuống bên thềm
Cứ ngỡ bóng em tìm thăm bạn
Ai đã yêu mà không lãng mạn?
Lúc cười hoan hỉ,lúc ai bi
Dại khờ, ngớ ngẩn rồi minh mẩn
Tình yêu thường biến đổi thần kỳ
Gom nhớ nhung nhờ gió chuyển đi
Anh sợ gió chuyển sai địa chỉ?
Làm sao ta bên nhau mãi mãi
Khi nhớ thương chỉ mới bắt đầu?
Anh còn phải chờ đợi bao lâu
Như Ngưu lang đợi chờ Chức nữ?
Hay yêu nhau như thưở ban đầu
Tình ngàn dậm đắp xây chung thuỷ
Cuộc đời nầy không gì hoàn mỹ
Hoa đẹp khi hoa còn phong nhị
Trăng yêu kiều vào độ trăng non
Tình nên thơ nếu mộng chưa tròn
Đời đẹp lúc yêu nhau tưởng tượng
hmhiennhan

Cảm thông
Đã yêu nhau thì phải rỏ lòng nhau,
Dù hai đứa cách xa nhau nghìn dặm
Hồng Nhung ơi! anh yêu em nhiều lắm,
Gởi về em chút nắng ấm Sài gòn
Đừng cười nhé sâu lắng tuổi hoàng hôn
Trái tim anh vẫn nồng nàn lãng mạn,
Chút lẫn khuất giữa đôi miền tối sáng,
Ký thác vào em tất cả xác hồn.
Trãi nghiệm đời đủ để biết dại khôn,
Hạnh phúc không thể xây trên ảo tưởng
Em chĩnh chu để tình ta đúng hướng
Để bên nhau ta luôn có thiên đường...
Tuổi xế chiều qua mấy độ phong sương
Chẳng nông nổi để tình tan trên nét
Duyên tri kỷ cảm thông từ đoạn kết
Người hai phương trời hội nhập một phương
Hmhiennhan

Những nụ hôn trên mạng
Có những nụ hôn chỉ xảy ra trên mạng
Vì ta chưa gặp nhau ở ngoài đời
Nhưng đủ kích thích tình yêu thêm toả sáng
Làm đôi tâm hồn cũng ngây ngất miên man
Có những nụ hôn chỉ xảy ra trên mạng
Thật bất ngờ đúng lúc làm ta vui?
Tình cảm người làm thơ thường lãng mạn
Dù hai người ở khoảng cách hơi xa
Em có cười anh không hả người ta?
Sao gặp nhau mà không thèm chào hỏi?
Mắt thản nhiên sao trong lòng tức tối
Nhỏ giọt lệ buồn xuống ướt má môi
Mấy hôm rồi người ta đã đi đâu?
Hình như đang quen thêm ai trên mạng?
Tình cảm giản đơn trong vòng bè bạn
Sao nụ hôn bất chợt đến ngỡ ngàng?
Ghét em ghê người phụ nữ tham lam,
Đã xua băng giá lòng anh đông lạnh
_Anh hôn ẩu coi chừng bị em cắn?
Hi Hi phê rồi anh hôn nữa hay thôi?
hmhiennhan
Tình ảo

Tình ảo
Em ơi! đừng nhắc nhớ thương
Gợi chi câu chuyện hoang đường đã qua?
Mối tình phù phiếm, kiêu sa
Khác gì khúc Hậu đình hoa Điêu Thuyền?
Ngày trước cứ ngỡ em hiền
Bị người trêu ghẹo làm phiền khóc thôi?
Nghĩa khí nổi dậy trong tôi,
Đến nay mới biết là tôi bị lầm...
Tôi quen em cũng lặng thầm,
Nụ hôn trên Nét sau lần giận nhau,
Hồn tôi nổi sóng lao xao,
Mắc lừa lời nói ngọt ngào...dể thương
Nghĩa tình tưởng mãi vấn vương,
Hiền nhân Hoa Tuyết chung đường có nhau?
Cùng chung nghiệp giáo thanh cao,
Nhưng chưa hiểu rỏ về nhau tận tường?
Một sáng còn đọng hơi sương,
Em theo Giáng Ngọc bất thường tìm tôi,
Lạnh lùng lời nói đầu môi,
Làm tôi bị sốc cắt đôi nợ tình,
Tôi không muốn nói về mình,
Miền tây mấy tỉnh lộ trình làm ăn
Dẫu nghèo tôi vẫn doanh nhân,
Vẫn mở tài khoản ngân hàng như ai?
Nếu em lòng dạ đổi thay,
Tôi coi như gặp vận may đoạn tình,
Trách em? tôi chỉ trách mình,
Đa tình trong cái vô tình...quen em?
Nếu em khinh ,trọng sang hèn
Thì tôi xin miễn bon chen tranh giành
Hiền Nhân tôi giữ nghĩa nhân
Nhục vinh như chuyện phù vân bình thường...
hmhiennhan

Tình bay về đâu?
Hoàng hôn nhuộm tối sắc màu
Em ơi! ngày sắp bàn giao đêm rồi
Đôi bờ mơ ước xa xôi
Tình bay trên nét êm trôi bềnh bồng
Nỗi lòng vào cõi hư không
Nghiêng nghiêng bến mộng, long đong câu thề
Nhớ nhung tim tím hồn quê
Núi sông tim tím lối về cố hương
Còn đâu bóng đổ thiêng đường
Đường tình nhập bóng tóc sương cận kề
Hoà chung hương rượu đê mê
Lưa thưa giọt nắng, dầm dề giọt mưa
Xa rồi năm tháng đón đưa
Men tình chưa ngấm nên chưa biết buồn...
Bây giờ suối đã cạn nguồn
Chữ rơi trên nét lách luồn về đâu?
hmhiennhan
Giấc mơ ngày 8/3

Giấc mơ ngày 8 tháng 3
Anh gởi đến em bó hoa hồng thắm
Tượng trưng cho tình nồng ấm đôi ta
Không cần đợi ngày mùng tám tháng ba
Anh luôn nhớ nghĩa ân em sâu thẳm
Dù hiện tại em ở xa anh lắm
Cách biệt nhau hơn sáu tiếng thời gian
Nhưng nguồn vui, hạnh phúc đến miên man
Niềm rung cảm quyện đôi tim mê đắm
Mừng quốc tế phụ nữ anh xin gởi gấm
Nửa hồn anh với tất cả thương yêu
Đoá hoa lòng bát ngát tuổi xế chiều
Đậm đà hương sắc đến người ngàn dặm
Anh thả son hồng vào góc tối tăm
Thả tin vui lấp nỗi buồn trống vắng
Thả hy vọng nhập cuộc đời tĩnh lặng
Đợi ngày hợp cẩn thoả kiếp trăm năm
hmhiennhan

Xin em trả nửa linh hồn
Em đi rồi trời Sài gòn nhạt nắng
Đông sớm về ,hoa cỏ cũng kém xanh
Anh nhớ em soi đèn tìm nhân ảnh
Hong cuộc tình ấm lại lúc tàn canh
Vắng bóng em đất trời thêm hiu quạnh
Bến bờ xa biển vỗ sóng đuổi mây
Trăng hai mươi đã không được tròn đầy
Như hồn anh đã mất đi một nửa
Những niềm vui vượt ra ngoài song cửa
Còn nỗi buồn đọng kín cả trái tim
Nơi phương xa chắc em đã ngủ im
Hay chia sẻ với anh dòng lệ ứa?
Chuyện chúng mình bắt đầu từ một bửa
HPhanhphuc lang thang bổng gặp Mây_Hồng
Hai cái nick tìm thấy nguồn cảm thông
Trùng khơi bão tố không ngăn được nữa
Từ Melbourne em giữ đúng lời hứa
Vượt đại dương về cố quốc tìm anh
Nguồn ân biển ái triều dâng chan chứa
Miền tây lục tỉnh hai đứa song hành
Cây tình yêu đã thơm hương toả nhánh
Bổng bất ngờ như mây khói tan nhanh
Chút nghịch ý em vội làm mặt lạnh
Duyên trăm năm như sởi chỉ treo mành
Niềm u hoài có thấu đến trời xanh?
Trái tim đau có nghe tiếng lòng vỗ?
Vết chân chim đã hằn sâu nỗi nhớ
Xin em trả lại anh nửa linh hồn
hmhiennhan
Cơn mưa tình yêu

Cơn mưa tình yêu
Mưa bay trên phố Sài gòn
Cũng gió đẩy gió sao hồn lạnh băng?
Thuở nào hai đứa tương thân
Môi em gắn chặt trên vành môi anh
Giọt mưa nối kết duyên lành
Yêu nhau chẳng lẽ để dành nụ hôn?
Kéo chân hai đứa gần hơn
Sẻ chia nồng ấm bỏ quên thẹn thùng
Mưa bay phát tán tứ tung
Trong hồn hoa bướm lung linh sắc màu
Em ơi! nép sát mình vào
Mới nghe rỏ nhịp xuyến xao của lòng
Tình lăn theo trận mưa dông
Giọt ân, giọt ái bềnh bồng đong đưa
Không ngờ trời tạnh gió mưa
Rời nhau hồn xác vẫn chưa muốn về
Nói ra quê thật là quê
Trận mưa ngày ấy phê mê mẩn người
Bây giờ khô hạn nụ cười
Nhìn mưa gió trút ngậm ngùi nhớ em
hmhiennhan
Còn lại một chút hương xưa

Còn lại một chút hương xưa
Những ngày tháng cũ trôi xa nhanh quá
Để lại lòng anh một chút hương xưa
Rách tan hoang mối tình yêu nghiệt ngã
Dù hai ta chẳng ai biết dối lừa
Tại trời già đã dấu nắng trong mưa
Mất hết ngây thơ bắt đền ai nhỉ?
Đường về cố quốc gian nan tri kỷ
Anh vô tình làm tan giấc mộng trưa
Sài gòn bây giờ mưa nắng đong đưa
Tìm đâu nữa nụ cười xuân tươi thắm?
Em quay lưng để hồn anh chết đắm
Cố quên tình ,tình lại đến,khổ chưa?
Anh ngu ngơ bướng bỉnh như con lừa
Người yêu giận đổ thêm dầu vào lửa
Để trái tim đau không còn thuốc chửa
Tội anh gây nói mãi chỉ thêm thừa
Trên đỉnh tình sầu cố cắt dây dưa
Không xoá được bóng hình em lai vãng
Vẫn sống mãi đêm thiêng liêng lãng mạn
Dưới trăng vàng, đôi bóng ấp say sưa
hmhiennhan

Nợ tình khó trả hết
Chuyện chúng mình như nước chảy qua cầu
Trên nét ảo em quay đầu ẩn mặt
Đón chiều xuống cõi lòng anh hiu hắt
Mộng đẹp vàng xưa nay đã chìm sâu
Không bao giờ anh quên được em đâu
Món nợ tình yêu nặng sâu thắm thiết
Chút sai lầm nhỏ tạo nên ly biệt
Hạnh phúc em trao nhớ đến bạc đầu
Bóng hình em vẫn lai vảng đêm thâu
Trên những cung đường ngày xưa in dấu
Ánh mắt em vẫn hiền hoà nhân hậu
Từ phút tương giao tình cảm nhiệm mầu
Kiếp tằm anh phải trả xong nợ dâu
Như con sóng chịu cưu mang của biển
Suốt đời anh sẽ lặng thầm quyến luyến
Tình yêu say đắm của thuở ban đầu
hmhiennhan
Tình theo con sóng
Buồn vui ngày một dâng cao
Ghét nhau, rồi lại thương nhau lạ lùng
Vẫn còn đó đoá hồng nhung
Đậm đà hương sắc thuỷ chung với đời
Qua bao giông bảo đất trời
Em vẫn đằm thắm rạng ngời lòng son.
Nắng mưa duyên có mỏi mòn
Hai vì sao lạc vẫn còn tìm nhau.
Màn hình vi tính lao xao
Chuyển vào tim những ngọt ngào yêu thương
Xác ta còn ở xa phương
Hồn ta đã nhập thiên đường thăng hoa
Lời yêu say đắm thiết tha
Khoản cách vô định vẫn là hữu duyên
Bao la sông núi đại dương
Không ngăn được lửa yêu thương chân tình
Cám ơn câu chuyện chúng mình
Đưa anh vào một cỏi tình như mơ
Lời thơ trên Nét vu vơ
Ai ngờ là những sợi tơ trói người?
Cây khô nhờ nước xanh tươi
Anh nhờ em sáng nụ cười hồi sinh
Ba chìm bảy nổi linh đinh
Biển bao nhiêu sóng tình mình bấy nhiêu
hmhiennhan
Buồn vui ngày một dâng cao
Ghét nhau, rồi lại thương nhau lạ lùng
Vẫn còn đó đoá hồng nhung
Đậm đà hương sắc thuỷ chung với đời
Qua bao giông bảo đất trời
Em vẫn đằm thắm rạng ngời lòng son.
Nắng mưa duyên có mỏi mòn
Hai vì sao lạc vẫn còn tìm nhau.
Màn hình vi tính lao xao
Chuyển vào tim những ngọt ngào yêu thương
Xác ta còn ở xa phương
Hồn ta đã nhập thiên đường thăng hoa
Lời yêu say đắm thiết tha
Khoản cách vô định vẫn là hữu duyên
Bao la sông núi đại dương
Không ngăn được lửa yêu thương chân tình
Cám ơn câu chuyện chúng mình
Đưa anh vào một cỏi tình như mơ
Lời thơ trên Nét vu vơ
Ai ngờ là những sợi tơ trói người?
Cây khô nhờ nước xanh tươi
Anh nhờ em sáng nụ cười hồi sinh
Ba chìm bảy nổi linh đinh
Biển bao nhiêu sóng tình mình bấy nhiêu
hmhiennhan
Khoảng cách đời thường
Khoảng cách đời thường
Anh yêu em nhưng chưa thể cưới em
Vì hai đứa vướng ít nhiều mâu thuẫn
Dẫu tình cảm đôi trái tim đồng thuận
Nhưng biển đời, sóng gió đẩy xa thêm
Anh yêu em nhưng chưa thể cưới em
Hạnh phúc phát sinh nhiều ưu phiền mới
Tình chúng mình đã vượt xa biên giới
Nhưng hình như gặp giới hạn bến bờ?
Chúng mình không thể chỉ sống trong mơ
Phải thực tế và cần nên điều chĩnh?
Ta sống có trách nhiệm với chính mình
Còn trách nhiệm với người thân xã hội?
Yêu chân thành không có gì tội lỗi
Nhưng...có cần phải cưới vội không em?
Vật chất chúng mình tạm đủ sống êm
Thời gian qua nhanh...tuổi thì cũng lớn...
Những nỗi buồn của kẻ sống cô đơn
Sẽ giúp chúng ta ngày thêm gần lại
Nhưng em có trụ Việt Nam được mãi
Khi đã quen rồi nếp sống phồn hoa?
Anh hiểu em người phụ nữ nết na
Hậu phương vững ,nhiều đàn ông thèm muốn.
Trong tình yêu loại bỏ chuyện bán buôn
Nhưng cũng phải có cân đo em ạ
Anh không phải gả đàn ông đào hoa
Chẳng thích hợp sự kiêu sa,thay đổi
Nên chẳng bao giờ là người phản bội
Một tấm lòng nhân ái ở phương xa
hmhiennhan
Anh yêu em nhưng chưa thể cưới em
Vì hai đứa vướng ít nhiều mâu thuẫn
Dẫu tình cảm đôi trái tim đồng thuận
Nhưng biển đời, sóng gió đẩy xa thêm
Anh yêu em nhưng chưa thể cưới em
Hạnh phúc phát sinh nhiều ưu phiền mới
Tình chúng mình đã vượt xa biên giới
Nhưng hình như gặp giới hạn bến bờ?
Chúng mình không thể chỉ sống trong mơ
Phải thực tế và cần nên điều chĩnh?
Ta sống có trách nhiệm với chính mình
Còn trách nhiệm với người thân xã hội?
Yêu chân thành không có gì tội lỗi
Nhưng...có cần phải cưới vội không em?
Vật chất chúng mình tạm đủ sống êm
Thời gian qua nhanh...tuổi thì cũng lớn...
Những nỗi buồn của kẻ sống cô đơn
Sẽ giúp chúng ta ngày thêm gần lại
Nhưng em có trụ Việt Nam được mãi
Khi đã quen rồi nếp sống phồn hoa?
Anh hiểu em người phụ nữ nết na
Hậu phương vững ,nhiều đàn ông thèm muốn.
Trong tình yêu loại bỏ chuyện bán buôn
Nhưng cũng phải có cân đo em ạ
Anh không phải gả đàn ông đào hoa
Chẳng thích hợp sự kiêu sa,thay đổi
Nên chẳng bao giờ là người phản bội
Một tấm lòng nhân ái ở phương xa
hmhiennhan
Tình muộn
Tình muộn
Mấy mươi năm về trước
Chúng mình cùng quê hương
Anh ươm nhiều mơ ước
Đời đẹp qua bóng gương
Mấy mươi năm về trước
Em yểu điệu ngây thơ
Áo dài bay tha thướt
Làm bao chàng ngẩn ngơ
Hữu duyên chưa phải nợ
Tình đầu mới xuyến xao
Chưa đong đầy nhung nhớ
Mình đã lạc mất nhau
Tình cờ trên nét ảo
Đã mấy chục năm sau
Cách đại dương ,sóng bão
Tao ngộ như chiêm bao
Giá những năm về trước
Chim sáo chưa qua sông
Dòng đời không lỗi bước
Ta đã kết vợ chồng
Giá những năm về trước
Thuyền tình cặp bến yêu
Trăng hoà cùng mây nước
Hạnh phúc biết bao nhiêu
hmhiennhan
Mấy mươi năm về trước
Chúng mình cùng quê hương
Anh ươm nhiều mơ ước
Đời đẹp qua bóng gương
Mấy mươi năm về trước
Em yểu điệu ngây thơ
Áo dài bay tha thướt
Làm bao chàng ngẩn ngơ
Hữu duyên chưa phải nợ
Tình đầu mới xuyến xao
Chưa đong đầy nhung nhớ
Mình đã lạc mất nhau
Tình cờ trên nét ảo
Đã mấy chục năm sau
Cách đại dương ,sóng bão
Tao ngộ như chiêm bao
Giá những năm về trước
Chim sáo chưa qua sông
Dòng đời không lỗi bước
Ta đã kết vợ chồng
Giá những năm về trước
Thuyền tình cặp bến yêu
Trăng hoà cùng mây nước
Hạnh phúc biết bao nhiêu
hmhiennhan
Nhớ thuở tình say
Nhớ thuở tình say
Gởi em kỷ niệm tình say
Tôi nhận năm tháng phủ đầy tuyết sương
Men xuân tan hợp vô thường
Mong manh sợi mỏng tơ vương buộc ràng
Tựa đầu gối mộng miên man
Nhớ em ngày ấy dịu dàng tiếng yêu
Thơm duyên hương sắc xế chiều
Vẫn đầy ong bướm dập dìu bám đuôi
Tình già sao chẳng êm xuôi
Sóng Melbourne cuốn hồn côi dật dờ
Đêm đêm hai đứa vào mơ
Câu thơ đi đến bến bờ vô biên
Quý thương khoảnh khắc thiêng liêng
Quỷ sứ đã bị bà tiên hốt hồn
Tuổi thơ ngỡ đã vùi chôn
Trải bao mưa nắng vẫn còn sáng trong
Đầu thôn vẫn nhớ cuối thôn
Chợ trạm Thủ bộ long đong xa đường
Lạc loài hai đứa hai phương
Em nơi nước Úc luyến vương Sài gòn
Tình ta có được vuông tròn
Giấc mơ hạnh phúc mỏi mòn phục sinh
Chân trời loé ánh bình minh
Cớ gì mình để duyên tình tối đen?
Nếu em cũng vẫn là em
Xin đừng lúc lạ lúc quen rối nùi
Cho nhau được trọn niềm vui
Còn hơn chua chát ngậm ngùi trách nhau
hmhiennhan
Gởi em kỷ niệm tình say
Tôi nhận năm tháng phủ đầy tuyết sương
Men xuân tan hợp vô thường
Mong manh sợi mỏng tơ vương buộc ràng
Tựa đầu gối mộng miên man
Nhớ em ngày ấy dịu dàng tiếng yêu
Thơm duyên hương sắc xế chiều
Vẫn đầy ong bướm dập dìu bám đuôi
Tình già sao chẳng êm xuôi
Sóng Melbourne cuốn hồn côi dật dờ
Đêm đêm hai đứa vào mơ
Câu thơ đi đến bến bờ vô biên
Quý thương khoảnh khắc thiêng liêng
Quỷ sứ đã bị bà tiên hốt hồn
Tuổi thơ ngỡ đã vùi chôn
Trải bao mưa nắng vẫn còn sáng trong
Đầu thôn vẫn nhớ cuối thôn
Chợ trạm Thủ bộ long đong xa đường
Lạc loài hai đứa hai phương
Em nơi nước Úc luyến vương Sài gòn
Tình ta có được vuông tròn
Giấc mơ hạnh phúc mỏi mòn phục sinh
Chân trời loé ánh bình minh
Cớ gì mình để duyên tình tối đen?
Nếu em cũng vẫn là em
Xin đừng lúc lạ lúc quen rối nùi
Cho nhau được trọn niềm vui
Còn hơn chua chát ngậm ngùi trách nhau
hmhiennhan
Cung bậc buồn
Cung bậc buồn
Chẳng hiểu sao lúc cận kề bên em
Anh không sớm nhận cái sai của mình
Còn giận hờn em vô tâm,bướng bỉnh
Để khoảng cách lòng tách biệt xa thêm
Chiều chia tay hai đứa buồn lặng im
Phi trường tiễn khách mưa rơi tầm tả
Bất ngờ nụ hôn em in lên má
Thật nồng nàn tình cảm lúc chia xa
Thời gian lạnh lùng xoá dấu chân qua
Em đến rồi đi nhanh hơn huyền thoại
Sài gòn Melbourne ngàn dặm phôi pha
Khi em quyết phá đi cầu Ô Thước
"Tính đa tình anh không sửa đổi được
Hay tim em lặng thầm khô máu lạnh?
Hai mốt ngày mình bên nhau xuôi ngược
Ít hay nhiều em cũng rỏ lòng anh
Có khùng điên mới phụ bạc duyên lành
Giữa biển người tìm đâu ra tri kỷ?
Anh không phải người đàn ông hoàn mỹ
Nhưng yêu em với tất cả chân thành
Biết sai lầm thì sửa lỗi cũng nhanh
Tiếc là em đã quay lưng quá vội...
hmhiennhan
Chẳng hiểu sao lúc cận kề bên em
Anh không sớm nhận cái sai của mình
Còn giận hờn em vô tâm,bướng bỉnh
Để khoảng cách lòng tách biệt xa thêm
Chiều chia tay hai đứa buồn lặng im
Phi trường tiễn khách mưa rơi tầm tả
Bất ngờ nụ hôn em in lên má
Thật nồng nàn tình cảm lúc chia xa
Thời gian lạnh lùng xoá dấu chân qua
Em đến rồi đi nhanh hơn huyền thoại
Sài gòn Melbourne ngàn dặm phôi pha
Khi em quyết phá đi cầu Ô Thước
"Tính đa tình anh không sửa đổi được
Hay tim em lặng thầm khô máu lạnh?
Hai mốt ngày mình bên nhau xuôi ngược
Ít hay nhiều em cũng rỏ lòng anh
Có khùng điên mới phụ bạc duyên lành
Giữa biển người tìm đâu ra tri kỷ?
Anh không phải người đàn ông hoàn mỹ
Nhưng yêu em với tất cả chân thành
Biết sai lầm thì sửa lỗi cũng nhanh
Tiếc là em đã quay lưng quá vội...
hmhiennhan
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)