Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

Giấc mơ bình yên

Chuyện chúng mình từ nay xin đóng lại
Những vui buồn quá khứ cất vào hồn
Sẽ không còn mật ngọt vị môi hôn
Tình lạc lối vì "cái Tôi" vĩ đại.

Không còn nữa những câu thơ đưa đẩy
Như khúc tình ca êm ái dâng đời
Nổi niềm anh chớp tắt ánh sao rơi
Kể từ lúc khép vòng tay ân ái

Giá trái tim anh như loài hoa giấy
Bình thản vô tâm khi sống xa em
Tình đã bay đi không cần níu lại
Anh cũng không cần thao thức đêm đêm

Đa tình anh để loạn nhịp trái tim
Xao xuyến trước khổ đau và hạnh phúc
Đã qua hết cửa thiên đàng, địa ngục
Nên không còn được tự tại an nhiên...
hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét