Ai khờ hơn ai?
Chưa chi đã nói dại khờ
Hay em định cắt mối tơ rối lòng?
Nếu đó nhỏ lệ phòng không
Thì đây hiện cũng mênh mông tình buồn
Nhớ thương chưa thể cạn nguồn
Hy vọng tìm lại mạch luồng tri âm
Men yêu,giọt đắng lặng thầm
Làm sao rỏ chuyện trăm năm vơi đầy?
Tình cũ trôi dạt chân mây
Khói sóng cay mắt, lệ đầy bến xưa
Nay duyên mới lọt song thưa
Bài thơ Hoàng Thị đong đưa mộng đầy
Cầu duyên, cầu nợ đắp xây
Nỗi lòng anh đã phơi bày qua thơ
Hạnh phúc sáng đẹp trong mơ
Sẽ thành hiện thực bất ngờ ngày sau
Chúng mình đồng cảm hiểu nhau
Hãy trao nhau hết ngọt ngào thương yêu
Giận hờn chi tuổi xế chiều
Dại khờ chưa biết ai nhiều hơn ai?
hmhiennhan
thihoang
NGẪM
Tôi như con sáo
Cứ muốn sổ lồng
Sang sông tìm bạn
Sông thì không cạn
Sáo ướt cánh rơi...
Người ơi
Dẫu hiểu nhau rồi
Sáo tôi vẫn
Cứ ngậm ngùi xót xa
Kẻ khờ này
Dẫu xa xôi
Dẫu mơ tôi
vẫn luôn luôn nhớ người
Dẫu đau
Tôi vẫn yêu đời
Vẫn luôn mang đến
Cho người niềm vui
Xin đừng trách giận
Người ơi..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét