Nhớ thuở tình say
Gởi em kỷ niệm tình say
Tôi nhận năm tháng phủ đầy tuyết sương
Men xuân tan hợp vô thường
Mong manh sợi mỏng tơ vương buộc ràng
Tựa đầu gối mộng miên man
Nhớ em ngày ấy dịu dàng tiếng yêu
Thơm duyên hương sắc xế chiều
Vẫn đầy ong bướm dập dìu bám đuôi
Tình già sao chẳng êm xuôi
Sóng Melbourne cuốn hồn côi dật dờ
Đêm đêm hai đứa vào mơ
Câu thơ đi đến bến bờ vô biên
Quý thương khoảnh khắc thiêng liêng
Quỷ sứ đã bị bà tiên hốt hồn
Tuổi thơ ngỡ đã vùi chôn
Trải bao mưa nắng vẫn còn sáng trong
Đầu thôn vẫn nhớ cuối thôn
Chợ trạm Thủ bộ long đong xa đường
Lạc loài hai đứa hai phương
Em nơi nước Úc luyến vương Sài gòn
Tình ta có được vuông tròn
Giấc mơ hạnh phúc mỏi mòn phục sinh
Chân trời loé ánh bình minh
Cớ gì mình để duyên tình tối đen?
Nếu em cũng vẫn là em
Xin đừng lúc lạ lúc quen rối nùi
Cho nhau được trọn niềm vui
Còn hơn chua chát ngậm ngùi trách nhau
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét