
Cơn mưa tình yêu
Mưa bay trên phố Sài gòn
Cũng gió đẩy gió sao hồn lạnh băng?
Thuở nào hai đứa tương thân
Môi em gắn chặt trên vành môi anh
Giọt mưa nối kết duyên lành
Yêu nhau chẳng lẽ để dành nụ hôn?
Kéo chân hai đứa gần hơn
Sẻ chia nồng ấm bỏ quên thẹn thùng
Mưa bay phát tán tứ tung
Trong hồn hoa bướm lung linh sắc màu
Em ơi! nép sát mình vào
Mới nghe rỏ nhịp xuyến xao của lòng
Tình lăn theo trận mưa dông
Giọt ân, giọt ái bềnh bồng đong đưa
Không ngờ trời tạnh gió mưa
Rời nhau hồn xác vẫn chưa muốn về
Nói ra quê thật là quê
Trận mưa ngày ấy phê mê mẩn người
Bây giờ khô hạn nụ cười
Nhìn mưa gió trút ngậm ngùi nhớ em
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét