Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011


Xin em trả nửa linh hồn

Em đi rồi trời Sài gòn nhạt nắng
Đông sớm về ,hoa cỏ cũng kém xanh
Anh nhớ em soi đèn tìm nhân ảnh
Hong cuộc tình ấm lại lúc tàn canh

Vắng bóng em đất trời thêm hiu quạnh
Bến bờ xa biển vỗ sóng đuổi mây
Trăng hai mươi đã không được tròn đầy
Như hồn anh đã mất đi một nửa

Những niềm vui vượt ra ngoài song cửa
Còn nỗi buồn đọng kín cả trái tim
Nơi phương xa chắc em đã ngủ im
Hay chia sẻ với anh dòng lệ ứa?

Chuyện chúng mình bắt đầu từ một bửa
HPhanhphuc lang thang bổng gặp Mây_Hồng
Hai cái nick tìm thấy nguồn cảm thông
Trùng khơi bão tố không ngăn được nữa

Từ Melbourne em giữ đúng lời hứa
Vượt đại dương về cố quốc tìm anh
Nguồn ân biển ái triều dâng chan chứa
Miền tây lục tỉnh hai đứa song hành

Cây tình yêu đã thơm hương toả nhánh
Bổng bất ngờ như mây khói tan nhanh
Chút nghịch ý em vội làm mặt lạnh
Duyên trăm năm như sởi chỉ treo mành

Niềm u hoài có thấu đến trời xanh?
Trái tim đau có nghe tiếng lòng vỗ?
Vết chân chim đã hằn sâu nỗi nhớ
Xin em trả lại anh nửa linh hồn
hmhiennhan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét