
Nợ tình khó trả hết
Chuyện chúng mình như nước chảy qua cầu
Trên nét ảo em quay đầu ẩn mặt
Đón chiều xuống cõi lòng anh hiu hắt
Mộng đẹp vàng xưa nay đã chìm sâu
Không bao giờ anh quên được em đâu
Món nợ tình yêu nặng sâu thắm thiết
Chút sai lầm nhỏ tạo nên ly biệt
Hạnh phúc em trao nhớ đến bạc đầu
Bóng hình em vẫn lai vảng đêm thâu
Trên những cung đường ngày xưa in dấu
Ánh mắt em vẫn hiền hoà nhân hậu
Từ phút tương giao tình cảm nhiệm mầu
Kiếp tằm anh phải trả xong nợ dâu
Như con sóng chịu cưu mang của biển
Suốt đời anh sẽ lặng thầm quyến luyến
Tình yêu say đắm của thuở ban đầu
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét