Nối nhịp cầu duyên
Tình thơ đã nối nhịp thơ
Còn câu duyên nợ phải chờ ...ngày sau
Miễn là thấu hiểu lòng nhau
Vườn trầu đã có hương cau sớm chiều
Niềm vui mở rộng, chắt chiu
Nỗi buồn sẽ bớt đìu hiu hai đầu
Cuộc đời suy, thịnh, bể dâu
Luyến lưu mãi thưở ban đầu đắm say
Men tình vừa ngọt vừa cay
Nào ai muốn chuyện tương lai...bẻ bàng
Thuyền yêu xuất bến thẳng đàng
Chờ mong bên ấy chóng sang bên nầy
Mênh mông sông nước gió mây
Người đâu chưa gặp đã đầy nhớ nhung....
hmhiennhan
Thihoàng viết:
KẺ KHỜ
Núi đây
Là một kẻ khờ
Đêm đêm
nhỏ lệ đọc thơ một mình
Đau thơ bởi khóc cuộc tình
Uống tình
Tê tái một mình núi thôi
Chén tình
Đã đắng...
Lại ôi...
Ơn người
Xẻ nửa đơn côi
với mình
Cầu duyên
Nối nhịp duyên tình
Trầu vàng
Cùng với cau xanh mặn mòi
Duyên thơ
Duyên lứa thành đôi
Thơ
mang hạnh phúc cho tôi
Kẻ khờ
Giật mình
Ôi !
Chỉ là mơ
Dẫu mơ núi vẫn yêu thơ
Yêu người
Dẫu là
Cách trở
Xa xôi
Tình thơ lai láng
Tình người mênh mông.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét