Còn gì cho nhau?
Tri kỷ nặng nợ tình vay
Nửa đời há dể nguôi ngoay ân tình?
Trăm năm rớt lại đoá Quỳnh
Hương còn phảng phất nhưng tình hanh hao
Lâu ngày ta gặp lại nhau
Mặt nhìn đối mặt lòng xao xuyến lòng.
Cuộc đời tất cả hư không,
Nhưng tình yêu vẫn mênh mông bềnh bồng?
Hai năm đạo nghĩa vợ chồng,
Hơn năm đoạn cắt cho lòng đớn đau
Với Em xác có hanh hao
Nhưng tâm bình lặng thanh cao ngút ngàn
Dù không thề hẹn đá vàng
Nhưng hạnh phúc vẫn ngập tràn tim anh
Bờ môi ánh mắt long lanh
Biển trời tình cảm Em dành người thương
Dù Em khoá cửa thiên đường
Bỏ Anh với gối nệm giường lạnh tanh
Nhưng hồn em vẫn có anh
Quan tâm giấc ngủ bửa ăn chu toàn
Chia đôi hai nửa mỏi mòn
Hẹn ngày tái ngộ vuông tròn nha em
Yến Loan là của Văn Thêm
Sài Gòn Châu Đốc ngày đêm nguyện cầu
Yêu nhau từ buổi gặp đầu
Cớ sao hai đứa qua cầu dở dang?
Em tìm đất Phật bình an
Bỏ anh lẽ bóng trần gian sao đành?
Trời ơi! hai tiếng cố nhân
Là Em đào sẵn mộ phần chôn anh
Cắt đôi hai nửa vầng trăng
Vẫn chưa kết sổ nợ nần đôi ta
Cho Anh xin lỗi em nha,
Phật nào muốn bản tình ca không tròn?...
Nhớ thương anh đã mỏi mòn
Em thành phổng đá chẳng còn biết chi?
Đâu là ánh sáng từ bi?
Cửa thiền thiện ác, sân si rối bời
Phật còn tức tối, chán đời
Lời Phật sửa mãi thành lời thế nhân...
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét