
Lời tình cuối với cố nhân
Em ơi! đừng nói ghét tôi
Hãy cho tôi được chia đôi gánh sầu
Nợ duyên trời bắt nhịp cầu
Sao không giữ đến bạc đầu không phai?
Mệt mỏi không dựa bờ vai
Để tôi chia sẻ hôn hoài bờ môi?
Sao em vội nói ghét tôi
Để rồi than trách lẽ loi khi buồn ?
Kiếp nghèo quen chuyện bán buôn
Làm sao đóng được vỡ tuồng em trao?
Quân vương trẻ tuổi tài cao,
Bế Em hoàng hậu đi vào cỏi thiêng?
Thôi em ước vọng hảo huyền,
Thực tế cơm áo gạo tiền trước đi
Công danh tôi chẳng đạt gì
Nhưng đâu phải kẻ tình si dại khờ?
Hôm nay trò chuyện vẩn vơ
Lần sau gặp lại chắc chờ...trăm năm?
Chim trời cá nước bặt tăm,
Không duyên chồng vợ Ai cầm trái tim?
Trăng viên mãn cũng lưỡi liềm
Tình viên mãn phải ấm êm hai người
Khi em sáng đẹp nụ cười
Bên người ấy? tôi cũng lười bon chen
Thôi em đừng nói gì thêm,
Hãy vui với giấc mộng êm...vô thường
Chúc em tìm thấy thiên đường,
Nấc thang địa ngục bình thường tôi đi,
Ghét tôi sao lại sầu bi?
Hãy kiêu hãnh tiễn người đi qua đời?
Yêu thương tôi nói nghẹn lời
Vượt qua biển nhớ cuối đời...LÀ QUÊN
hmhiennhan
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét